• ĐTVP: 0243.9421865 - Bạn đọc: 0243.9423227 - Tâm Giao: 024.37350555
  • Liên hệ Quảng cáo: 0243.8223989
Thứ sáu, 11/05/2018 - 00:00
FaceBook

PNTĐ-Sau khi đọc bài Giáo sư Nguyễn Đức Tồn: “Họ vu cáo tôi đạo văn” đăng trên BBC ngày 9.5.2018, tôi lại phải viết đôi điều:

 
Gần đây tôi có biết về nghi án ông Nguyễn Đức Tồn “đạo văn”, nên đọc bài Vì sao “đạo văn” mà vẫn được phong Giáo sư? trên báo Phụ nữ Thủ đô ngày 8.5.2018, tôi không ngạc nhiên và cũng không có ý định viết gì. Tuy nhiên, sau khi đọc bài Giáo sư Nguyễn Đức Tồn: “Họ vu cáo tôi đạo văn” đăng trên BBC ngày 9.5.2018, tôi lại phải viết đôi điều:
 
Hình ảnh ông Nguyễn Đức Tồn giải trình trên BBC

 
1. Trên m.box.com hiện còn lưu trữ một văn bản nhan đề “NDTon - đạo văn” trong đó có đầy đủ các bản photo-copy giúp đối chiếu cuốn sách “Tìm hiểu đặc trưng văn hóa - dân tộc của ngôn ngữ và tư duy ở người Việt (Trong sự so sánh với những dân tộc khác)” của ông Nguyễn Đức Tồn do NXB Đại học Quốc gia Hà Nội xuất bản năm 2002, với Luận án Phó tiến sĩ khoa học Ngữ văn về đề tài: “Đặc điểm trường từ vựng ngữ nghĩa tên gọi động vật” của Nguyễn Thúy Khanh bảo vệ năm 1996 tại Viện Ngôn ngữ học, mà ông Nguyễn Đức Tồn là người hướng dẫn, và Luận văn tốt nghiệp đại học: “Đặc điểm định danh và ngữ nghĩa trường từ vựng tên gọi thực vật trong tiếng Việt” của Cao Thị Thu, chuyên ngành Ngôn ngữ học, K36 (1991-1995) thuộc Đại học Tổng hợp Hà Nội do ông Nguyễn Thiện Giáp hướng dẫn, bảo vệ năm 1995.
 
Đối chiếu các văn bản, không thể không đồng tình với người viết “NDTon - đạo văn” khi cho rằng: “Luận án Phó tiến sĩ của tác giả Nguyễn Thúy Khanh có 96 trang chính, thì có tới 82 bị đạo chính xác đến từng dấu chấm, dấu phẩy để đưa vào cuốn sách nói trên của ông Nguyễn Đức Tồn”, “Luận văn của tác giả Cao Thị Thu có 3 chương (74 trang) thì chương thứ hai (từ trang 20 đến trang 49) bao gồm kết quả nghiên cứu như: tư liệu, bảng biểu thống kê, ý tưởng khoa học và nhiều trang nhiều đoạn, được đạo nguyên xi trong sách của GS TS Nguyễn Đức Tồn”.
 
Theo tôi, nếu tình trạng giống nhau như nhân bản vô tính giữa nhiều trang trong cuốn sách của ông Nguyễn Đức Tồn với Luận án của Nguyễn Thúy Khanh và Luận văn của Cao Thị Thu là “tư tưởng lớn gặp nhau” thì cũng nên thể tất. Chỉ tiếc là “tư tưởng lớn” của ông Nguyễn Đức Tồn lại ra đời sau “tư tưởng lớn” của Nguyễn Thúy Khanh 6 năm, và sau “tư tưởng lớn” của Cao Thị Thu 7 năm!
 
2. Như biện hộ của ông Nguyễn Đức Tồn trên BBC thì “trường hợp Cao Thị Thu là cháu ruột” của ông, nên “không bao giờ tôi lại đi lấy trộm sản phẩm mà tôi hướng dẫn cho cháu tôi”. Theo đó, có thể hiểu khi cháu ruột là Cao Thị Thu làm luận văn tốt nghiệp đại học, dù đã có người hướng dẫn là ông Nguyễn Thiện Giáp, thì ông Nguyễn Đức Tồn vẫn “đứng sau cánh gà” để hướng dẫn cho cháu mình. Và ông hướng dẫn bằng cách cho cháu chép nguyên văn một số phần từ công trình của ông. Như vậy, ông Nguyễn Đức Tồn không phải là người đạo văn của Cao Thị Thu, mà chính Cao Thị Thu mới là người đã đạo văn của ông Nguyễn Đức Tồn. Từ đó mà suy, dòng cam đoan “luận văn này hoàn toàn do tôi thực hiện” được Cao Thị Thu đưa ra trong luận văn là không trung thực. Không rõ nếu biết về trường hợp này, Khoa Ngôn ngữ học Trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội có xem xét lại để có quyết định thỏa đáng về luận văn của Cao Thị Thu?
 
Trả lời BBC, ông Nguyễn Đức Tồn khẳng định: “Những bằng chứng ấy là học sinh lấy của thầy, chứ không phải là thầy lấy của trò. Và tôi đã mang bản tiếng Nga từ bên Liên Xô về có bút tích khi tôi đi nghiên cứu sinh thì thầy của tôi chữa và mang về Việt Nam dùng” và ông cho biết, nghiên cứu sinh Nguyễn Thúy Khanh “không đọc được tiếng Nga, thì tôi cho chị ấy tham khảo trên lý thuyết bằng tiếng Nga cho chị ấy chép, thì nó dẫn đến sự hiểu lầm như thế, chứ không phải là tôi chép của học trò”. 
 
Như vậy từ ý kiến của ông Nguyễn Đức Tồn lại làm tòi ra một vấn đề hê trọng là luận văn Phó Tiến sĩ khoa học Ngữ văn của Nguyễn Thúy Khanh thực chất là “lấy của thầy”, tức là lấy của ông Nguyễn Đức Tồn - người hướng dẫn. Và tương tự như với Cao Thị Thu, trong trường hợp này, ông Nguyễn Đức Tồn đã không đạo văn của Nguyễn Thúy Khanh, mà chính Nguyễn Thúy Khanh mới là người đạo văn của ông Nguyễn Đức Tồn. Với một Luận án có 96 trang chính mà 82 trang “lấy của thầy” chính xác đến từng dấu chấm, dấu phẩy, liệu có thể coi cam kết “Tôi xin cam đoan đây là công trình nghiên cứu của riêng tôi” trong luận án của Nguyễn Thúy Khanh là dối trá?
 
Nếu ngành giáo dục và đào tạo coi việc đó là điều bình thường, tôi không dám lạm bàn (!); còn nếu thầy trò Nguyễn Đức Tồn và Nguyễn Thúy Khanh thiếu trung thực trong khi thực hiện một luận án Phó Tiến sĩ thì thiết nghĩ, cơ quan hữu quan của ngành giáo dục và đào tạo nên nghiêm túc xem xét lại luận án và kết quả bảo vệ luận án. Và nếu luận án chủ yếu “lấy của thầy”, mà thực chất là đạo văn, thì có nên thu hồi văn bằng Phó Tiến sĩ, nay là Tiến sĩ, của Nguyễn Thúy Khanh?
 
3. Với các văn bản giống nhau như “cùng được đúc từ một khuôn”, thì bất kỳ người nào đã thoát nạn mù chữ đều có thể nhận thấy. Thêm nữa, cũng không ai quy định người không làm ở nơi này, nơi nọ, hoặc người “không biết gì” thì không được phát biểu về đạo văn. Nhưng có lẽ với ông Nguyễn Đức Tồn, chỉ người làm ở Viện Ngôn ngữ mới có tư cách để lên tiếng về vấn đề mà báo Phụ nữ Thủ đô đặt ra, như ông nói trên BBC:
 
“Thế còn PGS Phạm Văn Tình với PGS. Đỗ Ngọc Thống, anh Thống thì chẳng biết gì vì các anh ấy ở bên Bộ Giáo dục, còn anh Tình, anh ấy có ở Viện Ngôn ngữ đâu mà anh ấy biết”! Ô hay, các ông Phạm Văn Tình, Đỗ Ngọc Thống lên tiếng vì họ căn cứ vào kết quả đối chiếu giữa văn bản của ông Nguyễn Đức Tồn với các văn bản của Cao Thị Thu, Nguyễn Thúy Khanh, họ “không thể tưởng tượng được” và day dứt với câu hỏi: “tại sao những GS bị phát hiện đạo văn như thế này vẫn ngang nhiên ngồi nhấm nháp danh vị lẽ ra không thuộc về mình?”, vậy có lý gì ông Nguyễn Đức Tồn lại bác bỏ vì cho rằng họ không biết chuyện giữa ông và một số người ở Viện Ngôn ngữ học? 
 
Không những thế, đáng lẽ trong trường hợp này cần tập trung vào chuyên môn để rốt ráo làm sáng tỏ vấn đề, thì ông Nguyễn Đức Tồn lại đi tìm nguyên nhân từ ngoại cảnh, như ông nói với BBC: “Giáo sư Nguyễn Văn Lợi là một trong những người ‘đi đầu’ trong việc ‘vu cáo’ từ hồi tôi đấu tranh với các anh ấy ở Viện liên quan đến việc sử dụng kinh phí, anh Lợi là Phó Viện trưởng phụ trách khoa học, anh ấy ‘chi tiêu kinh phí của Viện quá nhiều’, tôi đấu tranh với các anh ấy, nên một trong những anh đấu tranh ấy ‘trả thù’ tôi”. Nói như ông Nguyễn Đức Tồn thì như tên một vở kịch của W. Shakespeare “chuyện không có gì mà ầm ĩ”, việc ông đạo văn hay như ông giải thích là học trò “lấy” của ông đều không đáng quan tâm, chẳng qua do người ta trả thù, vu cáo nên cơ sự mới um xùm. Nếu ông thực sự là nạn nhân của trả thù, vu cáo, tôi thành thực đề nghị ông hãy đưa những người liên quan ra tòa. Trước pháp luật, nếu ông đúng, họ sẽ phải xin lỗi, phải đền bù các tổn hại về tinh thần của ông. Còn nếu ông chỉ thanh minh như đã nói trên BBC thì rốt cuộc, nỗi oan khiên của ông cũng na ná như… “oan Thị Mầu”! 
 
4. Từ tài liệu đã có và qua diễn biến của sự kiện đến nay, tôi đồ rằng khi giúp đỡ Cao Thị Thu làm luận văn tốt nghiệp đại học, hướng dẫn Nguyễn Thúy Khanh thực hiện luận án Phó Tiến sĩ, ông Nguyễn Đức Tồn đã “cho” cháu ruột và học trò chép lại nguyên văn kết quả nghiên cứu của mình, đến khi cần in kết quả nghiên cứu thành sách cho đủ hồ sơ phong chức danh Giáo sư, ông “tiếc của” nên lấy lại. Vì thế ông mới bị chỉ đích danh là người đạo văn. Rồi khi biện hộ để chứng minh bản thân không đạo văn, ông Nguyễn Đức Tồn đã đẩy người nhà và học trò vào tình huống rất trớ trêu là biến họ thành… người đạo văn! Nếu chính nhân quân tử, người ta sẽ liều mình bảo vệ người nhà và học trò bằng cách đứng ra tự nhận đã đạo văn (làm như thế có khi lại được dư luận hoan nghênh, thậm chí được ca ngợi là người đàng hoàng!), chứ có mấy ai vì để bảo vệ mình mà thẳng thừng chỉ rõ người nhà và học trò đã… “lấy của thầy”! 
 
Vụ việc đạo văn của ông Nguyễn Đức Tồn đã được phát hiện nhưng lại để lùm xùm khá lâu không giải quyết thấu đáo nên càng gây thêm bức xúc. Không thể để sự dối trá tiếp tục hoành hành trong hoạt động học thuật. Đã đến lúc các cơ quan hữu quan cần sớm đưa ra câu trả lời. 
 
Nguyễn Hòa
TAG:

Bài viết chưa có phản hồi ! Mời các bạn tham gia đóng góp cho bài viết !