Bài tham dự cuộc thi viết “các vấn đề gia đình thời nay” lần thứ 9

“Bố ơi đừng đánh mẹ…”

PNTĐ-“Nếu ngày đó, tôi không dùng bạo lực với vợ thì đã không phải ôm nỗi ân hận suốt cuộc đời. Và, con gái tôi không phải ra đi oan uổng như thế…”.
 
Đó là nỗi ân hận luôn lặp lại mỗi lần anh nghĩ đến đứa con gái xấu số của mình. Hơn 20 năm nay, anh không còn đủ dũng cảm để làm cha thêm lần nữa. 
 
Ảnh minh họa

 
Anh với tôi chơi thân với nhau khi cùng học trường đại học Bách khoa Hà Nội. Năm cuối đại học, anh yêu chị - hoa khôi của trường đại học Sư phạm Hà Nội bấy giờ. 3 năm sau khi tốt nghiệp đại học, hai người tổ chức cưới. Tôi cứ nghĩ hôn nhân của họ sẽ hạnh phúc sau những năm tháng yêu nhau sâu nặng. Nhưng mấy năm sau gặp lại, tôi mới biết tổ ấm của anh đã đổ vỡ sau một bi kịch đau lòng.
 
Tốt nghiệp sư phạm, chị không làm cô giáo mà trở thành phiên dịch cho một công ty nước ngoài có chi nhánh tại Việt Nam. Kết hôn được một năm, vợ chồng anh sinh con gái đầu lòng. Chị vốn là hoa khôi, nay càng thêm phần mặn mà hơn bởi vẻ đẹp “gái một con trông mòn con mắt” đã khiến nhiều nam đồng nghiệp say mê. Họ thể hiện sự mến mộ chị bằng những món quà và hoa hồng rực rỡ. Chị đón nhận sự mến mộ ấy trên tinh thần tình bạn, tình đồng nghiệp. Vậy nhưng, trong mắt anh điều đó trở nên bất thường. Anh bắt đầu ghen tuông khiến vợ chồng bất hòa thường xuyên. 
 
Hai vợ chồng anh thường cãi nhau trước mặt con. Mỗi người đều cố đưa ra lý lẽ để hạ thấp người kia, giành phần thắng cho mình. Họ không để ý đến nét mặt sợ hãi của đứa con gái 5 tuổi có mặt lúc ấy. Không ít lần, con bé co ro nép sau cánh cửa, hoặc ngồi bệp ở một góc nhà, nước mắt nhạt nhòa nhìn bố mẹ mắng chửi nhau. Chị chọn cách hạn chế cãi vã với chồng bằng việc đi công tác dài ngày, lúc ở trong nước, lúc ở nước ngoài. Chị hi vọng, sự xa cách ấy sẽ khiến họ nhớ nhung, quan tâm nhau hơn thay vì mâu thuẫn, cãi vã.
 
Thời gian đầu, điều đó có hiệu quả, anh thấy trống trải, nhớ mong vợ khi chị đi công tác. Mỗi lần chị đi xa trở về, hai bố con tíu tít chờ đón. Nhưng chỉ được một thời gian, lòng ghen tuông của anh lại trỗi dậy khi vô tình đọc được những tin nhắn quan tâm của đồng nghiệp nam gửi cho chị. Anh lập tức quy kết, chị đi công tác dài ngày là có ý đồ. Hôn nhân của họ lại rơi vào mâu thuẫn ở mức trầm trọng hơn.
 
Anh bắt chị nghỉ việc, ở nhà chăm sóc gia đình để tránh cảnh gặp gỡ đàn ông khác bên ngoài. Chị không đồng ý và cho rằng anh ghen vô lý. Họ tiếp tục cãi vã, anh quyết định dùng biện pháp mạnh để trấn áp vợ. Con gái anh bất đắc dĩ phải chứng kiến cảnh bố đánh mẹ, xô mẹ ngã trong sự sợ hãi khôn cùng. Đỉnh điểm của mâu thuẫn diễn ra trong đêm định mệnh ấy, khi chị đi làm về muộn còn mang theo một bó hoa hồng rực rỡ.
 
Hôm ấy là ngày 8/3, các chị em trong công ty đều được tặng một bó hoa như vậy, nhưng anh lại nghĩ đó là hoa của tình nhân tặng vợ. Họ cãi vã nhau, anh thị uy bằng cách dùng chiếc búa đang cầm trên tay đập mạnh xuống chiếc bàn kính khiến nó vỡ vụn. Chị dường như cũng quá sức chịu đựng nên buông lời nặng nề hơn, trong cơn giận không thể kìm chế, anh cầm búa lao về phía chị. Con bé trông thấy, nó hoảng hốt nghĩ mẹ sẽ giống chiếc bàn kia nên lao ra ôm lấy chân bố, miệng kêu thất thanh “bố ơi đừng đánh mẹ!”.
 
Anh gạt mạnh con gái ra, trong cơn tức giận không để ý lực gạt của cánh tay mình. Con bé bị bố hất văng vào góc nhà, đầu đập vào cạnh đá của kệ bếp rồi gục xuống. Nhìn thấy con gái ngất lịm, đầu chảy máu, chị hốt hoảng lao đến. Anh hoảng loạn chứng kiến con gái tắt thở trên tay mình trong khi chờ xe cấp cứu đến. 
 
Con gái mất, cả anh và chị đều giày vò bản thân. Bấy giờ, ai cũng nhận lỗi về mình nhưng không thể mang con gái trở lại. Họ không đủ dũng cảm để sống cùng nhau, khi hàng ngày đối diện với ám ảnh tội lỗi. Hôn nhân đổ vỡ. Phải mất một thời gian lâu, anh mới tái hôn trở lại với một phụ nữ vô sinh. Anh bảo cố ý làm điều đó vì không đủ dũng cảm làm cha thêm một lần nữa. 20 năm nay, trong đầu anh luôn ẩn hiện hình ảnh đứa con gái bé nhỏ vô tội nằm bất động với ánh mắt sợ hãi, bàng hoàng.
 
Tôi mạo muội ghi lại câu chuyện của anh như một lời cảnh tỉnh rằng mỗi một chúng ta hãy bảo vệ tổ ấm khỏi bạo lực. Đặc biệt, những người bố, người mẹ đừng bao giờ để con chứng kiến cảnh bạo lực trong gia đình. Dù bạo lực ấy phát sinh trong giây phút nóng giận tức thời hay âm ỉ kéo dài thì nó cũng khiến cho cả nạn nhân lẫn người gây ra bạo lực chìm trong nỗi đau dai dẳng suốt cả cuộc đời.
 
 
Nguyễn Thị Trà
Cách cài đặt Bluezone giúp cảnh báo người nghi nhiễm Covid-19

Bluezone là ứng dụng giúp cảnh báo sớm cho người dùng nếu họ chẳng may từng tiếp xúc với những người bị nhiễm Covid-19.
Để nhận được các cảnh báo từ Bluezone, việc đầu tiên cần làm là tải về và cài đặt ứng dụng này.
Link tải Bluezone trên Android
Link tải Bluezone trên iOS
Sau khi cài đặt, người dùng cần cấp quyền cho ứng dụng Bluezone truy cập vào bộ nhớ và kết nối Bluetooth để nhận được cảnh báo từ ứng dụng.
Bạn đang đọc bài viết “Bố ơi đừng đánh mẹ…” tại chuyên mục Tin tức của Báo phụ nữ thủ đô. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng liên hệ SĐT: 0243.9421865 hoặc gửi về hòm thư [email protected]

Phụ san Đời sống Gia đình - Báo Phụ nữ Thủ đô