• ĐTVP: 0243.9421865 - Bạn đọc: 0243.9423227 - Tâm Giao: 024.37350555
  • Liên hệ Quảng cáo: 0243.8223989
Thứ năm, 30/05/2019 - 11:27
FaceBook

PNTĐ-Cả bài thơ là một nỗi buồn dịu nhẹ về những kỷ niệm của tình yêu ban đầu thuở thiếu thời, một trang ký ức đẹp trong cuộc đời mỗi người.

 
Có gì dìu dịu như nỗi nhớ
Cứ vô tình bám theo cả thời gian
Tháng năm sang rộn rã tiếng ve ran
Người ta ạ! Ngày xưa quay lại đó

 
Tháng năm ơi! Nỗi nhớ đơm phượng đỏ
Như tim hồng, như máu giữa trời xanh
Con đường cỏ mưa rào về mỗi độ
Bước thời gian trên bóng nước tan nhanh

 
Chỉ là của riêng ta, nỗi nhớ
Sân trường xưa tím ngắt nụ bằng lăng
Chung thủy mãi! Nên tình ta ngày đó
Mùa qua mùa giăng nỗi nhớ vắt ngang

 
Chỉ là nỗi nhớ thôi em nhỉ
Trang thơ hồng lưu bút lật ra xem
Thoáng ngập ngừng ưu tư mộng mị
Em chợt về trong nỗi nhớ tháng năm.
 
 
Đuyên Hồng
 
“Mùa hạ mùa nắng, mùa xa vắng/ Mùa phượng mùa thi, mùa chia ly” diễn ra vào tháng năm. Vì thế, dấu ấn chia tay của năm học, nhất là ở năm cuối cùng của cuộc đời học sinh bao giờ cũng neo đậu trong lòng người những kỷ niệm sâu đậm khó quên. Đọc những bài thơ viết về chủ đề này, tôi rất ấn tượng với sáng tác “Nỗi nhớ tháng Năm” của Đuyên Hồng. Bài thơ là dòng hoài niệm về tháng năm mùa hạ với bao nhiêu kỷ niệm đong đầy những lưu luyến, bâng khuâng của tác giả nhớ về tháng năm và tuổi học trò một đi không trở lại.
 


 
Mở đầu là những cảm xúc xao xuyến của nhân vật trữ tình. Giọng  thơ vừa như thủ thỉ tâm sự với người bạn khác giới mà tác giả trìu mến gọi là “người ta”, vừa như thú nhận với lòng mình: “Có gì dìu dịu như nỗi nhớ/ Cứ vô tình bám theo cả thời gian/ Tháng năm sang rộn rã tiếng ve ran/ Người ta ạ! Ngày xưa quay lại đó”.
 
Thoáng ngập ngừng ưu tư mộng mị/ Em chợt về trong nỗi nhớ tháng năm”. Tháng năm mùa hạ quả là mang trong mình bao nỗi nhớ, bao hoài mong và ước vọng của các bạn trẻ. Việc tác giả dùng nhiều điệp từ: nỗi nhớ (5 lần), tháng năm (5 lần), chỉ là (2 lần) em (2 lần) kết hợp với những từ láy: dìu dịu, rộn rã, mộng mị đã nhen lên trong lòng người những cảm xúc thật khó gọi thành tên giữa chủ thể trữ tình và cô bạn gái. Đó là những rung cảm đầu đời của một tình yêu thầm lặng, tinh khôi tuổi học trò chưa một lần nói ra mà đã phải xa nhau.                                                                                                                              
Ở câu đầu khổ thơ, dùng tính từ láy dìu dịu tác giả diễn tả cảm giác êm nhẹ, dễ chịu của cảm xúc, tâm trạng khi tháng năm mùa hạ cùng với tiếng ve rộn rã đã về. Cảnh vật và âm thanh ấy gợi nhớ về quá khứ, sống lại cái thuở “ngày xưa” với biết bao kỷ niệm. Ở độ tuối cuối cấp học, những chàng trai, cô gái mới lớn thích gọi người bạn mình cảm mến bằng từ “người ta” vừa trìu mến vừa ẩn ý. “Người ta” là để chỉ bạn khác giới đã từng khiến trái tim mình xao xuyến nhưng hàm chứa cả mình trong đó.
 
Khổ thơ tiếp là lời thổ lộ, sẻ chia với thời gian. Tác giả nhân hóa tháng năm thành đối tượng thổ lộ tâm tình: “Tháng năm ơi! Nỗi nhớ đơm phượng đỏ/ Như tim hồng, như máu giữa trời xanh/ Con đường cỏ mưa rào về mỗi độ/ Bước thời gian trên bóng nước tan nhanh”. Dùng nhiều hình ảnh chỉ màu sắc đối chọi giàu ấn tượng thị giác cùng với nghệ thuật so sánh, tác giả khắc họa nên một bức tranh đa sắc: hoa phượng – loài hoa học trò (chữ dùng của Xuân Diệu), sứ giả của mùa hè - với những cánh đỏ hình trái tim rực tươi màu máu nổi bật giữa trời xanh và con đường cỏ xanh dẫn lối người đi về mỗi buổi… và tuổi học trò trôi đi nhanh như bóng nước tan khi trời đổ mưa rào.
 
Khổ thơ tiếp khẳng định nỗi nhớ rất riêng và tình cảm sắt son của nhân vật trữ tình: “Chỉ là của riêng ta, nỗi nhớ/ Sân trường xưa tím ngắt nụ bằng lăng/ Chung thủy mãi! Nên tình ta ngày đó/ Mùa qua mùa giăng nỗi nhớ vắt ngang”. Hình ảnh “nỗi nhớ vắt ngang” thật lạ lẫm và độc đáo, khởi lên sự giăng mắc đong đầy, nhìn vào đâu cũng gợi nhớ đến người. Điệp khúc về nỗi nhớ tiếp tục được khắc sâu thêm qua khổ thơ cuối: “Chỉ là nỗi nhớ thôi em nhỉ/ Trang thơ hồng lưu bút lật ra xem/ 
 
Cả bài thơ là một nỗi buồn dịu nhẹ về những kỷ niệm của tình yêu ban đầu thuở thiếu thời, một trang ký ức đẹp trong cuộc đời mỗi người. Cảm ơn tác giả đã đưa người đọc ngược thời gian để sống mãi với một thời đã yêu, một thời để nhớ!
 
 
Thái Dũng
TAG:

Bài viết chưa có phản hồi ! Mời các bạn tham gia đóng góp cho bài viết !