• ĐTVP: 0243.9421865 - Bạn đọc: 0243.9423227 - Tâm Giao: 024.37350555
  • Liên hệ Quảng cáo: 0243.8223989
Thứ sáu, 16/08/2019 - 10:37
FaceBook

PNTĐ-Bài thơ viết về một người mẹ liệt sĩ, tuy đã nhận giấy báo tử con hai mươi năm nhưng vẫn da diết nhớ thương và đau đáu đợi chờ con.

 
Hai mươi năm chiến trận đã qua rồi
Tổ quốc lại trao Huân chương Anh hùng cho mẹ
Nỗi đau cũ nguôi ngoai, vinh quang này mới mẻ
Mẹ đã già từ những tháng năm xưa
Ai thay thế được con để mẹ ấm lạnh tuổi già?
Ai thay thế được con để mẹ nhìn thấy mặt?
Ai thay thế được con để mẹ thêm một lần bế ẵm?
Ai thay thế được con để trong sân ríu rít tiếng bà?
Hai mươi năm mẹ vẫn trông chờ
Con sẽ trở về một đêm khuya vắng
Đòi mẹ làm bánh khoai, nấu nồi canh mướp đắng
Thuở chấy rận qua rồi mẹ chỉ ngồi vuốt tóc ngắm con
Hai mươi năm!
Nước mắt khiến mẹ lòa
Lưng mẹ còng hơn!
Đêm đêm chỉ gió về gọi cửa
Chiêm bao có cả màu khói lửa
Sao không về báo mộng ở đâu con!
Giá có cửa nhà để mẹ được thăm nom
Ngày báo tử, đâu phải ngày giỗ mất!
Mẹ vẫn thắp hương trên bàn thờ Tổ quốc
Cầu tổ tiên mình che chở đứa con xa!
Làng xóm đã thay con dựng cho mẹ căn nhà
Đã có bể nước trong, đã có cong gạo trắng
Mẹ vẫn trồng vạt khoai môn, ươm một giàn mướp đắng
Rằm tháng Bảy năm nào cũng gói bánh chờ con.
 
Đoàn Thị Lam Luyến
 
Đoàn Thị Lam Luyến là gương mặt thơ nữ xuất sắc của nền thơ ca Việt Nam. Thơ chị bộc lộ nhiều nỗi niềm với các đề tài đa dạng. Trong  đó, tôi rất xúc động khi đọc bài “Mẹ vẫn chờ”.
 
Bài thơ không viết về người mẹ ruột thân sinh ra tác giả, cũng không viết về người mẹ chồng như Xuân Quỳnh mà viết về một người mẹ liệt sĩ, tuy đã nhận giấy báo tử con hai mươi năm nhưng vẫn da diết nhớ thương và đau đáu đợi chờ con.
 
Ảnh minh họa

 
Bài gồm hai mươi sáu câu thơ tự do, vừa phóng khoáng vừa ám ảnh trước nỗi lòng của người mẹ có con hy sinh vì sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Mở đầu là những câu tự sự: “Hai mươi năm chiến trận đã qua rồi/ Tổ quốc lại trao Huân chương Anh hùng cho mẹ/ Nỗi đau cũ nguôi ngoai, vinh quang này mới mẻ/ Mẹ đã già từ những tháng năm xưa”.
 
Từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, nước ta được thống nhất, niềm vui sum họp đến với rất nhiều mái ấm song còn không ít nỗi buồn đến với những gia đình có chồng, con, hoặc anh, em không trở về. Ghi nhận công lao và tri ân những người mẹ đã dâng hiến cho Tổ quốc những đứa con, từ năm 1994, nhân kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, Chủ tịch nước đã ký Quyết định đợt đầu tiên phong tặng và truy tặng 19.879 Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trong cả nước. Đây là vinh dự lớn nhưng vẫn không khỏa lấp được nỗi đau và khoảng trống không gì bù đắp nổi trong lòng mẹ.
 
Hàng loạt câu thơ điệp cú pháp và những điệp ngữ  “Ai thay thế được con” cứ lặp đi lặp lại đầy xa xót như cứa vào trái tim đến ứa máu: “Ai thay thế được con để mẹ ấm lạnh tuổi già?/ Ai thay thế được con để mẹ nhìn thấy mặt?/ Ai thay thế được con để mẹ thêm một lần bế ẵm?/ Ai thay thế được con để trong sân ríu rít tiếng bà?”. Chỉ có thể cùng là giới nữ và đã từng làm mẹ, từng dồn biết bao yêu thương và tâm huyết cho con, tác giả mới đồng cảm và thấu hiểu được đến thế nỗi lòng cùng với khát khao của mẹ mong được “nhìn thấy mặt”con? Giá như con vẫn còn, hẳn giờ đây đã lập gia đình và mẹ có cháu để ẵm bồng.
 
Điều giản dị ấy giờ trở nên xa vời, hỏi sao không đau xót cho được? Tuy vậy mẹ vẫn không thôi hy vọng: “Hai mươi năm mẹ vẫn trông chờ”. Mẹ vẫn tin vào một phép màu nào đó “Con sẽ trở về một đêm khuya vắng”. Điệp ngữ “Hai mươi năm” lặp lại tới ba lần, khắc sâu nỗi mong đợi con của mẹ đến thắt lòng. 
 
Phần thơ sau của bài nói về hoàn cảnh của mẹ “Nước mắt khiến mẹ lòa/ Lưng mẹ còng hơn! Đêm đêm chỉ gió về gọi cửa/ Chiêm bao có cả màu khói lửa/ Sao không về báo mộng ở đâu con!/ Giá có cửa nhà để mẹ được thăm nom”. Thời gian như người bác sỹ mát tay có thể làm dịu vết thương của rất nhiều người nhưng nỗi đau trong tâm can của mẹ vẫn không sao lành bởi con mẹ chưa tìm thấy mộ - “nhà cửa” của vong linh con không có, đến ngày mất cũng chẳng biết hôm nào, mẹ lấy ngày báo tử làm ngày cúng giỗ con, thắp hương lên bàn thờ Tổ quốc “Cầu tổ tiên mình che chở đứa con xa!”.
 
Mấy câu thơ cuối nói lên sự quan tâm ân tình của địa phương và cô bác: “Làng xóm đã thay con dựng cho mẹ căn nhà/ Đã có bể nước trong, đã có cong gạo trắng/ Mẹ vẫn trồng vạt khoai môn, ươm một giàn mướp đắng/ Rằm tháng Bảy năm nào cũng gói bánh chờ con”. Rõ ràng là mẹ vẫn không nguôi hy vọng, tiếp tục gieo trồng loại rau quả con mình quen dùng khi trước, mẹ vẫn làm bánh dịp Rằm tháng Bảy và đau đáu ngóng chờ con… 
 
Cả bài thơ thấm đượm một nỗi buồn khiến người đọc càng thêm thương yêu, cảm phục người mẹ Việt Nam Anh hùng.
 
 
NGUYỄN THIỆN
 
TAG:

Bài viết chưa có phản hồi ! Mời các bạn tham gia đóng góp cho bài viết !