• ĐTVP: 0243.9421865 - Bạn đọc: 0243.9423227 - Tâm Giao: 024.37350555
  • Liên hệ Quảng cáo: 0243.8223989
Thứ năm, 29/08/2019 - 00:00
FaceBook

PNTĐ-Ngày nào cũng vậy, bất kể mưa hay nắng, từ bao đời nay, hàng trăm người đàn bà trong làng lại bắt đầu một ngày mới với vợt, giỏ… đi mò cua, bắt ốc, đánh dậm mưu sinh.

 
Chỉ cách trung tâm Hà Nội chừng 20km có một ngôi làng nhỏ, người dân quen gọi là làng Sào (thôn Võ Lao, xã Văn Võ, huyện Chương Mỹ). Ngày nào cũng vậy, bất kể mưa hay nắng, từ bao đời nay, hàng trăm người đàn bà trong làng lại bắt đầu một ngày mới với vợt, giỏ… đi mò cua, bắt ốc, đánh dậm mưu sinh.
 
Ảnh minh họa

 
Theo những người cao tuổi ở làng Võ Lao, nghề đánh dậm đã gắn bó với người dân trong làng từ hàng trăm năm nay. Xưa kia các cô gái làng Sào rất đảm đang, họ đi đánh dậm vì cải thiện bữa ăn hàng ngày trong gia đình. Dần dần đánh dậm trở thành nghề mưu sinh chính của phụ nữ làng Sào. Sở dĩ phụ nữ làng Sào phải vận mình vào nghề đánh dậm một phần vì nơi đây có một lời nguyền.
 
Chuyện kể rằng, có một ông thầy bói khi đi ngang qua làng đã chỉ tay vào cây đa và nói: "Bao giờ cây đa này còn thì con gái làng Sào còn nghề đánh dậm". “Mẹ truyền con nối”, cứ thế, từ đời này sang đời khác, những người phụ nữ ở làng Võ Lao cặm cụi với nghề. Và cùng với thời gian, nghề đánh dậm trở thành “truyền thống”, thước đo về sự chịu thương, chịu khó của phụ nữ ở Võ Lao.
 
Đã có thời cả làng không kể già, trẻ, gái, trai đều tham gia vào đội quân đánh dậm và nó được coi là "tiêu chí" chọn vợ của người làng Sào. Và, nếu là gái làng Sào mà không biết đánh dậm thì khó mà lấy được chồng, bởi nó tuy đơn giản nhưng lại thể hiện sự khéo léo, cần cù, chịu khó của người phụ nữ. 
 
Với nghề đánh dậm, gần như suốt ngày họ phải dầm mình dưới nước. Ngày nắng còn đỡ, những ngày mưa rét thì không thể kể hết sự vất vả mà họ phải trải qua. Vì dầm mình dưới nước suốt ngày, hầu hết những người làm nghề đánh dậm đều mắc bệnh thấp khớp, phụ khoa hoặc bệnh ngoài da. Vất vả là thế, nhưng số tiền kiếm được hằng ngày cũng chẳng được bao nhiêu. Vì thế mà những người phụ nữ lam lũ phải “thắt lưng, buộc bụng”, ăn uống kham khổ, chắt chiu từng đồng để có tiền mang về cho gia đình…
 
 Trước đây, công việc đánh dậm có phần dễ dàng hơn, khi người ta chỉ cần thả dậm xuống mương, ruộng, dùng chân đạp mạnh cái đàm đạp, tôm, cá, cua, lươn nghe tiếng đạp nước oàm oạp sợ hãi sẽ rúc vào trong dậm. Lúc này người đánh dậm chỉ việc nhấc dậm lên và nhặt tôm cua cá vào giỏ đeo quanh lưng.
 
Cùng với thời gian, nguồn tôm, cá tự nhiên ở quê ngày càng cạn kiệt, người làng Sào phải đi đánh dậm xa hơn, ngược xuôi nơi đồng đất quê người để kiếm từng con tôm, con tép bán lấy tiền đong gạo nuôi con. Ấy là vào lúc nông nhàn, đàn bà, con gái trong làng lại rời gia đình để đi đánh dậm kiếm thêm thu nhập. Vì thế, trong làng vắng bóng đàn bà, con gái, chỉ còn toàn đàn ông, con trai...
 
Một ngày bắt đầu với người phụ nữ đánh dậm làng Sào từ 3 giờ sáng (nếu là mùa hè) và 4 giờ (nếu là mùa đông), các bà, các chị khoảng 2-3 người một nhóm đi bộ 5-7km, nhiều người có xe đạp thì đi xa hơn đến các huyện Mỹ Đức, Phú Xuyên, Hà Đông… thả dậm quanh các mương, nơi ngập nước. Đánh được bao nhiêu lại mang lên các chợ quê bán luôn sau đó mới về nhà. Cũng có người đi xa hơn, họ thuê nhà trọ đánh dậm khắp một vùng khi nào hết cá, tôm mới chuyển tới khu vực khác. 
 
Có lẽ vì nghề đánh dậm quá cực nhọc, vất vả; hơn nữa, môi trường ngày càng ô nhiễm nên lượng cá, tôm tự nhiên không còn nhiều, vài năm trở lại đây, nhiều chị em ở Võ Lao đã chuyển nghề.  Thay bằng nghề đánh dậm, phụ nữ ở làng Võ Lao đi làm công nhân ở các khu, cụm công nghiệp trên địa bàn huyện Chương Mỹ, hoặc làm việc trong các doanh nghiệp, cơ sở sản xuất trên địa bàn các huyện Thanh Oai, Ứng Hòa; số khác làm nghề buôn bán tự do.
 
Dù không có người "kế nghiệp" song trong ánh mắt những người phụ nữ đã luống tuổi trong làng lại ánh lên niềm vui ước mong về một ngày không xa cái danh “Làng đàn bà đánh dậm” sẽ lùi vào dĩ vãng bởi đây là nghề kiếm cơm quá đỗi nhọc nhằn và có phần không còn phù hợp với người phụ nữ năng động của thời hiện đại.
 
 
Minh Phương
TAG:

Bài viết chưa có phản hồi ! Mời các bạn tham gia đóng góp cho bài viết !