Chầm chậm mùa... Sưa

Hà Nội mùa nào hoa Sấu
Hà Nội mùa nào hoa Sưa?
Hoa sấu nở vào đầu hạ còn hoa Sưa?

Ấy là vào cữ cuối tháng hai, đầu tháng ba khi đất trời và phố phường còn đang say ngủ trong màn mưa bụi. Bất chợt một ngày, nhen chút nắng dịu dàng, run rẩy, chút gió mơn man như đùa nghịch, hoa Sưa bừng giấc ngỡ ngàng. Khi mà hoa Bưởi, hoa Ban còn chưa nhạt sắc, thêm sưa tô điểm cho phố phường một tấm áo xuân duyên dáng đến nao lòng.

Ảnh InternetẢnh Internet

Hoa Sưa đẹp, tinh khôi mà đỏng đảnh. Bởi loài hoa ấy chỉ nở rộ trong có vài ngày. Có những cây chỉ sau một đêm đã phủ lên mình cả một tấm áo sáng bừng kết lại từ vô vàn những chùm hoa li ti xâu thành chuỗi đẹp mắt. Ngày một, ngày 2, ngày 3… rồi hoa tàn… trong sự nuối tiếc, ngẩn ngơ của người qua đường. Người ta thẫn thờ vì chưa kịp ngắm nhìn đã mắt cái hình ảnh lung linh và dễ thương vừa bắt gặp mà nay đã phải chứng kiến từng quầng cánh trắng rụng ngập đường, ngập vỉa hè. Và chợt thảng thốt nghĩ tới bao sự chóng vánh trong cuộc đời. Hình như, những gì càng đẹp càng mong manh và dễ… lụi tàn.

Dẫu những vạt cánh hoa cũng mang một vẻ nên thơ đến động lòng. Màu trắng trên vòm cao thanh tao, có phần huyền hoặc gợi đến những đám mây bay về ngang phố. Còn những vạt hoa dưới thấp lại cứ nhắc nhớ chia lìa, xao xác.

Truyền thuyết về hoa Sưa kể rằng: Có một chàng trai và cô gái yêu nhau tha thiết. Một ngày nọ, chàng trai phải lên đường ra trận. Trước khi đi, chàng tặng nàng một cây nhỏ trồng trong vườn và dặn: “Nếu mai này, cây trổ hoa đỏ, anh sẽ trở về. Nếu ra hoa trắng, em hãy lấy chồng”.

Cô gái chờ đợi suốt nhiều năm nhưng không thấy bóng dáng người yêu trở lại. Bỗng một năm, cái cây chàng trai trồng trở nên xanh tốt.

Mùa xuân đến, cây trổ hoa toàn một màu trắng tinh. Người con gái khóc than trong đau thương tột cùng. Nàng không đi lấy chồng theo ước vọng của người thương và vẫn chờ đợi trong vô vọng. Từ đó, cứ mỗi độ xuân sang, khi hoa Sưa nở trắng trời, người phụ nữ chung tình ấy lại ngồi khóc than dưới gốc cây nhiều kỉ niệm.

Ảnh InternetẢnh Internet

Trong khi đó, một câu chuyện khác kể rằng, hoa Sưa là linh hồn của một cô gái. Nàng chết khi mối tình với chàng trai đất Thăng Long còn dang dở. Quá nhớ thương, linh hồn của nàng không thể siêu thoát mà kết tinh thành loài hoa trắng tinh khiết. Cứ mỗi độ xuân về, hoa lại nở rộ và lụi tàn như mối tình đau đớn ấy.

Dù là câu chuyện nào cũng đều tôn vinh sự vĩnh cửu của tình yêu đôi lứa. Dẫu có khổ đau và vô vọng. Bởi chưng có một chữ “tình”.

Tôi biết nhiều người yêu và nhớ hoa Sưa, nhận ra cả sự chóng vánh đường đột của mỗi mùa hoa. Nhưng cũng có người, không hề biết đến có một khoảng thời gian tinh khôi và dịu dàng như thế trên những con đường Hà Nội, giữa tiết chuyển giao nhẹ nhàng, lặng lẽ.

Giữa bao sắc hoa còn nồng nàn, hương hoa ngan ngát, loài hoa giản dị ấy vẫn bừng lên những nét không thể lẫn. Từ cái tên, màu, đến mùi hương thanh dịu riêng mình.

Hoa Sưa mọc ra từ nách lá, xuất hiện trước khi lá đủ đầy. Vì thế có khi cả một năm trời cây không có gì khiến người ta chú ý nhưng rồi, những cơn mưa xuân đầu tiên đã đánh thức những chùm hoa bừng nở, màu trắng muốt nổi bật giữa nền xanh của mây trời, cây cối, giữa những xô bồ và bụi bặm, tưởng một nàng tiên vừa thức dậy hát ca.

Hoa Sưa đến và đi không hẹn. Người hữu duyên sẽ gặp, rồi nhớ, rồi yêu. Hoa Sưa chợt bừng nở rồi tả tơi bay rụng để lòng người biết nuối tiếc, biết trân trọng, biết thương yêu.

Nhưng vẫn cứ ước ao, giá mùa hoa… chầm chậm một chút để những kẻ còn đang bận rộn giữa dòng đời xuôi ngược, một tháng ba nào được chạm mặt rồi nên duyên.

Để cho mùi hương dìu dịu thanh tao ấy kịp tưới vào lòng những êm đềm và cũ kĩ, để sắc trắng mong manh tỏa vào hồn ta những trong trẻo mải mê.

Sưa ơi, chầm chậm nhé…

Nhất Mạt Hương

Bạn đang đọc bài viết Chầm chậm mùa... Sưa tại chuyên mục Phụ san Đời sống Gia đình của Báo phụ nữ thủ đô. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng liên hệ SĐT: 0243.9421865 hoặc gửi về hòm thư baophunuthudo@gmail.com

Phụ san Đời sống Gia đình - Báo Phụ nữ Thủ đô