“Bến đục” đừng neo

Chia sẻ

PNTĐ-Họ là những người biết rõ mình như con thuyền đang neo phải “bến đục”. Nhưng, đa số lại chấp nhận “bến đục” ấy chứ không muốn rời khỏi nó bởi muôn vàn lý do do...

 
“Bến đục” đừng neo - ảnh 1
Ảnh minh họa

 
“Năm nay, tôi 36 tuổi, đang sống cùng mẹ già và vợ chồng em trai út. Trong mắt mọi người, tôi thuộc hàng “quá lứa lỡ thì”. Một năm nay, mẹ tôi già yếu, sức khỏe thất thường, hay khóc, bảo lo lắng cho tương lai của tôi sau này. Bà sợ tôi sẽ không còn chỗ nương tựa khi bà trăm tuổi. Gần đây, có một người đàn ông đã ly hôn đến tìm hiểu tôi, mẹ tôi giục tôi nhận lời để yên bề gia thất cho bà yên tâm. Tôi được biết anh ta vốn là người ưa bạo lực, hôn nhân đổ vỡ do người vợ cũ không thể chịu đựng nổi sự đánh đập, hành hạ của anh ta. Ngoài ra, anh ta cũng chẳng có nghề nghiệp ổn định. Mẹ tôi bảo dù anh ta thế nào đi chăng nữa thì tôi có chồng còn hơn không. Vậy là tôi chấp nhận kết hôn và trở thành nạn nhân bị chồng bạo lực ngay từ năm tháng đầu chung sống…”.
 
Nguyễn Thị Mơ 
(Sơn Tây, Hà Nội)
 
 
“Tôi lấy chồng đã được gần 4 năm nhưng hôn nhân không hạnh phúc. Chồng tôi là người lăng nhăng, có bồ nhí con riêng bên ngoài. Gần 4 năm qua, mẹ con tôi nhiều lần bị chồng, cha bạo lực, cuộc sống rất khổ cực mà không biết kêu ai. Gần một năm trở lại đây, cô bồ nhí bắt chồng tôi phải về bán mảnh đất mà gia đình tôi đang ở bấy lâu nay để chia tiền cho mẹ con cô ta. Cô ta bảo cũng là “vợ” của chồng tôi nên có quyền được hưởng tài sản giống như mẹ con tôi. Tôi không đồng ý bán đất nên bị chồng tôi đánh đập tàn nhẫn. Tôi không muốn ly hôn vì nếu làm như thế thì con tôi sẽ mất cha, tôi mất chồng, mất tài sản, còn cô bồ nhí kia lại được tất cả. Gần đây, tôi bị chồng đánh gãy tay, người thân khuyên tôi nên tố cáo anh ta để pháp luật trừng trị. Giờ tôi không biết phải làm thế nào, chồng đi tù thì không nỡ mà cứ bị chồng đánh đập liên tục thế này cũng không ổn. Ly hôn thì tôi không không muốn vì vẫn nghĩ cho con...”. 
 
Lê Thị Ánh Ngọc (28 tuổi)
 
“Em kết hôn được hơn 1 năm thì phát hiện chồng em đã từng là một người nghiện. Gần đây, anh ấy lại tái nghiện, em khuyên nhủ thế nào cũng không được. Bố mẹ khuyên em nên ly hôn khi chưa có con để có cơ hội tìm hạnh phúc mới. Nhưng, em không đành lòng vì vẫn yêu anh ấy. Em cũng sợ mang tiếng ly hôn thì sau này khó lấy chồng mới. Gần đây, anh ấy bắt em đưa tiền để mua ma túy nhưng em không đưa nên bị anh đánh bị thương phải khâu 6 mũi ở đầu. Em phải làm thế nào để cuộc sống bớt khổ, vì em không muốn ly hôn”. 
  
Trần Lệ Hường (25 tuổi)
 
Đây là ba trong số các tâm sự, nỗi niềm của những người phụ nữ tìm đến Tâm Giao nhờ tư vấn. Họ là những người biết rõ mình như con thuyền đang neo phải “bến đục”. Nhưng, đa số lại chấp nhận “bến đục” ấy chứ không muốn rời khỏi nó bởi muôn vàn lý do do: Nghĩ cho con, sợ sự kỳ thị khi ly hôn, sợ cuộc sống “gái độc không chồng không con”...
 
Có câu “Thuyền neo bến trong đừng neo bến đục”, người phụ nữ giống như con thuyền, hãy biết kiếm tìm, lựa chọn cho mình một bến đậu hạnh phúc. Nếu bị đưa đẩy vào “bến đục”, cũng đừng nhìn nhận đó là số phận mà hãy xem mình bước nhầm đường, phải tìm lại con đường đúng cho cuộc đời mình. Số phận của mỗi người là do bản thân người đó quyết định, đừng để người khác chèo lái. Cuộc đời của mỗi người phụ nữ không phải cứ gắn với một người đàn ông, trong một cuộc hôn nhân mới hạnh phúc, mới có chốn nương thân lúc tuổi xế chiều. Bởi nếu gắn bó cuộc đời với một người đàn ông không trân trọng yêu thương vợ, ưa bạo lực, lấy vợ với mục đích có người “hầu hạ” cơm nước, giặt giũ, phục vụ nhu cầu sinh lý, thì cuộc đời của họ càng bất hạnh hơn. Hôn nhân bấy giờ trở thành địa ngục, người chồng trở thành “hung thần” dập tắt tất cả những ước mơ, cuộc sống tươi đẹp của người phụ nữ. Nếu không thể tìm cho mình một người đàn ông thật lòng yêu thương, chị em vẫn có thể làm mẹ đơn thân, sống hạnh phúc với công việc, lý tưởng sống tích cực của mình. Đừng bao giờ nghĩ, mình “quá lứa lỡ thì” nên buộc phải “vơ bèo vạt tép”, chấp nhận người đàn ông tồi tệ, trói mình vào cuộc hôn nhân chỉ có cái vỏ bề ngoài.
 
Chấp nhận “bến đục”, sống mòn trong hôn nhân với suy nghĩ vì con cũng là một sai lầm của phụ nữ. Bởi điều mà mỗi đứa trẻ cần là một gia đình hạnh phúc đúng nghĩa, nơi mà bố mẹ yêu thương nhau, vợ chồng sống có trách nhiệm với nhau. Chấp nhận “bến đục” chỉ để phân thắng thua với tình địch bên ngoài, bất chấp cuộc sống của mình khốn đốn lại càng ấu trĩ hơn. Ly hôn là điều không ai mong muốn khi bước vào hôn nhân, nhưng nó cũng không phải là “tội đồ” nếu ai đó muốn rời bỏ vì không thể chịu đựng nổi sự bất hạnh. Đôi khi, ly hôn là sự giải thoát đúng đắn, là đóng lại bất hạnh, mở ra cánh cửa hạnh phúc mới. Vì vậy, nếu không tìm được “bến trong” cũng đừng vì lý do gì mà neo “bến đục”.
 
 
Thu Vân 

Tin cùng chuyên mục

Cùng nhau đi tiếp

Cùng nhau đi tiếp

(PNTĐ) - Có những lúc Hương thấy mình mệt mỏi vì sự thờ ơ của chồng, như thể Minh đang đứng ngoài những lo toan rất thật về cơm áo gạo tiền mà cô ngày ngày gánh lấy.
 “Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

(PNTĐ) - Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...
Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

(PNTĐ) - Nằm ở vùng Tây Á, cộng đồng người Việt Nam tại Pakistan còn khiêm tốn, trong đó ước chừng chỉ có khoảng 10 cô dâu Việt Nam. Là một trong số ít cô dâu Việt, chị Trần Lệ Hằng đã vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu về khác biệt văn hóa để có cuộc sống hạnh phúc, êm đềm trong đại gia đình nhà chồng tràn ngập yêu thương.
Về nhà với bố mẹ

Về nhà với bố mẹ

(PNTĐ) - Ngày tôi đi lấy chồng, dù tôi đã chọn được một người bạn đời phù hợp, nhưng bố mẹ vẫn dặn tôi: “Con đi lấy chồng, nhưng đây vẫn mãi là nhà của con. Nếu gặp bất cứ chuyện gì không như ý, hãy về với bố mẹ”.