Đã bao lâu rồi chúng mình không nói lời yêu?

Chia sẻ

Trong thời gian tìm hiểu, yêu nhau, chúng ta không ngừng nói lời yêu với nhau mỗi ngày. Vậy sao khi bước vào hôn nhân, lời yêu dành cho nhau lại trở nên... xa xỉ, thậm chí đôi khi nó lại bị nghi ngờ che đậy cho hành vi tội lỗi nào đó.

Đã bao lâu rồi chúng mình không nói lời yêu? - ảnh 1 (Ảnh minh họa)

"Chúc mừng sinh nhật vợ. Yêu em nhiều thật nhiều!". Anh bồi hồi nhắn tin, lòng dâng lên cảm xúc tựa ngày mới nói lời yêu em. Ngày trước nói lời này thật dễ dàng nhưng không hiểu những năm tháng chung sống sau ngày cưới, anh lại cảm thấy khó khăn khi thốt lên những lời "sến súa" ấy. Cuộc sống hôn nhân với đầy rẫy những trách nhiệm, làm vợ, làm chồng, làm cha mẹ, làm dâu, rể đã khiến cho em và anh quên mất những lời yêu dành cho nhau. Thay vào đó là những câu nói mang tính chất thông báo, mệnh lệnh, áp đặt... Sự nồng nàn duy nhất mà cả hai cảm nhận được là những phút giây thăng hoa ngắn ngủi trong phòng ngủ. Khi bước ra khỏi đó, chúng ta lại lao vào những trách nhiệm và quên mất sự ngọt ngào, lãng mạn trong tình yêu. Cách xưng hô đôi khi cũng bị anh và em đổi ngôi bởi những nóng giận, bức bối trong cuộc sống cơm áo gạo tiền.

"Hôm nay, anh lại làm điều gì khuất tất có lỗi với vợ nên mới thốt ra mấy lời sến sẩm này nhằm che đậy tội lỗi của mình đúng không?" - em nhắn lại. Đây không phải là lần đầu tiên những lời yêu anh dành cho em bị nghi ngờ thay vì được cảm kích đón nhận. Nhớ lại, bản thân anh cũng không ít lần thấy ngạc nhiên lẫn băn khoăn khi bất ngờ em nói lời yêu thương dành cho chồng nhân dịp nào đó.

Vợ ơi, từ lúc nào những lời yêu mình dành cho nhau lại bị hoài nghi, bị những xô bồ của cuộc sống làm phai nhạt? Từ lúc nào vợ chồng mình cảm thấy khó khăn khi nói lời yêu với nhau hàng ngày? Hình như cả hai đều nghĩ, những lời nói đó chỉ dành cho thời đang yêu, nhìn cuộc sống "trên trời, dưới biển". Còn khi chúng ta đã là người một nhà, không cần phải lấy lòng nhau bằng những lời sến sẩm ấy nữa.

Bước chân ra khỏi cơ quan, lọt vào mắt anh là hình ảnh chồng của cô bạn đồng nghiệp đang chờ đón vợ với bó hoa hồng trên tay: "Mừng kỷ niệm ngày cưới chúng mình, anh yêu em", "Em cũng yêu anh nhiều..."- cô bạn đồng nghiệp âu yếm trả lời lại.

Lòng anh bất chợt thấy nặng trĩu khi nhìn cảnh đó và thèm nghe những lời yêu ấy biết nhường nào. Lời nói là mật ngọt, là liều vitamin có thể khiến mỗi một người trút bỏ được nỗi bực dọc, mệt mỏi, tăng niềm hạnh phúc, sự yêu thương. Nhưng đôi khi lời nói có thể khiến người ta trở nên lạnh nhạt, nhàm chám, uất hận nhau. Nếu lời yêu dành cho nhau là liều vitamin miễn phí gia tăng hạnh phúc mỗi ngày thì tại sao vợ chồng mình lại bỏ quên, vợ nhỉ.

"Chỉ là càng ngày anh càng thấy yêu em nhiều hơn thôi. I love you" - anh nhắn lại và tự nhủ từ hôm nay, nhất định anh sẽ nói lời yêu em mỗi ngày, và em cũng thế nhé, vợ yêu!

NGUYỄN HÙNG

Tin cùng chuyên mục

Cùng nhau đi tiếp

Cùng nhau đi tiếp

(PNTĐ) - Có những lúc Hương thấy mình mệt mỏi vì sự thờ ơ của chồng, như thể Minh đang đứng ngoài những lo toan rất thật về cơm áo gạo tiền mà cô ngày ngày gánh lấy.
 “Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

(PNTĐ) - Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...
Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

(PNTĐ) - Nằm ở vùng Tây Á, cộng đồng người Việt Nam tại Pakistan còn khiêm tốn, trong đó ước chừng chỉ có khoảng 10 cô dâu Việt Nam. Là một trong số ít cô dâu Việt, chị Trần Lệ Hằng đã vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu về khác biệt văn hóa để có cuộc sống hạnh phúc, êm đềm trong đại gia đình nhà chồng tràn ngập yêu thương.
Về nhà với bố mẹ

Về nhà với bố mẹ

(PNTĐ) - Ngày tôi đi lấy chồng, dù tôi đã chọn được một người bạn đời phù hợp, nhưng bố mẹ vẫn dặn tôi: “Con đi lấy chồng, nhưng đây vẫn mãi là nhà của con. Nếu gặp bất cứ chuyện gì không như ý, hãy về với bố mẹ”.