Hoa dẻ chùa xa

Chia sẻ

Một sáng cuối hạ chớm ướt mưa. Đặt chân đến một ngôi chùa xa của xứ Đoài. Giữa không gian mát trong và thanh tịnh, mênh mông, thoang thoảng mùi hương vừa lạ vừa quen, quẩn quanh theo chân bước.

Tôi chưa từng bắt gặp hoa dẻ. Chỉ là, đã biết đến hoa móng rồng và yêu mùi hương ngọt ngào, say đắm ấy. Vô tình, nhìn thấy bức ảnh một bông hoa màu vàng như chùm nắng mới, thốt lên: móng rồng. Bạn cười, không phải, là hoa dẻ. Nhìn gần giống hoa móng rồng, mùi hương cũng từa tựa. Thế là tương tư một loài hoa và ao ước.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Nhưng quê tôi không có cây dẻ. Nên thu nào dù mong ngóng đến đâu cũng không nhìn thấy loài hoa ấy. Tôi cất giữ niềm mong ngóng trong đáy sâu tĩnh mịch của lòng mình. Như những cơn gió giao mùa chùng chình đợi chờ một chiều không hẹn. Như dòng nước sông lặng lẽ chảy qua bao bến bờ mà chẳng thể dừng chân. Đôi lúc tự buồn cười, đâu phải là loài hoa cao sang, quý phái hay rực rỡ, hiếm có… sao tôi lại dành cho nó thứ tình cảm đặc biệt đến vậy? Phải rồi, nếu nó là loài hoa rực rỡ, thắm sắc… chắc đã được lồng kính, gói bọc bán đầy trên phố. Nhưng, nó lại là loài hoa dân dã, quê mùa… nên không thể tìm mua. Chỉ khi nào có duyên thì gặp.

Có lẽ, không phải mong chờ tha thiết một loài hoa, một mùi hương mà là mong ngóng một mối duyên ngọt ngào và sâu kín.

Thế rồi, một sáng cuối hạ chớm ướt mưa. Đặt chân đến một ngôi chùa xa của xứ Đoài. Giữa không gian mát trong và thanh tịnh, mênh mông, thoang thoảng mùi hương vừa lạ vừa quen, quẩn quanh theo chân bước. Lướt qua những bậc thềm rêu phong, những tán cây xanh mướt, qua một hồ sen quan âm trắng sắp tàn, qua mái tam quan dãi dầu, vững chãi… bắt gặp những tàng cây cao vút, la đà hoa vàng rủ cánh; mùi hương nồng đậm vỡ òa: hoa dẻ.

Ngạc nhiên và thích thú! Như ngày xưa mòn mỏi chờ mẹ đi chợ về, rồi đang mải chơi, nghe tiếng gọi thân thuộc, bỗng nhận được nụ cười ấm áp và món quà mong chờ bấy lâu.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Dù lần đầu nhìn thấy, vẫn nhận ra ngay. Chỉ không hình dung cây cao đến thế. Đứng trên bậc thềm của chùa, kiễng chân với nhẹ một bông hoa trước mặt. Bông hoa chưa chín hẳn. Năm cánh tay khum khum xanh ửng. Mùi hương chưa ngọt nồng nhưng đã thấy thân thương. Ngước lên, cả một trời hoa vàng xao xuyến lẫn trong lá xanh và long lanh đọng ngấn nước mưa. Rồi gió, một cơn gió vô tình thổi lại, cả khoảng trời ngập hương.

Nâng niu bông hoa bé nhỏ, không hiểu sao nhen lên một nỗi gì đó mơ hồ. Cùng là màu vàng của nắng nhưng những cánh hoa dẻ không ngẩng lên cao hay hướng về phía mặt trời như hướng dương mà lại lặng thầm buông thõng như mang một nỗi buồn sâu kín không dám ngỏ cùng ai.

Hình như sự tích về loài hoa này cũng là một câu chuyện buồn.

Sao loài hoa nào cũng hóa thân từ những câu chuyện buồn thương thắt ruột, những mối tình dang dở, chia lìa. Phải chăng, cái đẹp hay hương thơm là sự chắt chiu đến tận cùng từ khổ đau, bất hạnh để giữ lại cho đời một chút nhớ, chút yêu?

Mang theo bông hoa dẻ ấy về nhà. Để giữ mãi mùi hương. Giữ lại ngọt ngào của một buổi sớm sau mưa ở một ngôi chùa.

NHẤT MẠT HƯƠNG

Tin cùng chuyên mục

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

(PNTĐ) - Phí Thanh Thảo là một trong những gương mặt vận động viên bắn súng trẻ nổi bật nhất Việt Nam hiện nay. Sinh năm 2004, cô được giới chuyên môn và người hâm mộ thể thao Việt Nam chú ý không chỉ bởi thành tích thi đấu xuất sắc mà còn bởi ngoại hình rạng rỡ, phong thái tự tin mỗi khi xuất hiện trên đường bắn cũng như ngoài đời thường.
Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

(PNTĐ) - Cô giáo Nguyễn Xuân Lan, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Marie Curie (cơ sở Mỹ Đình, Hà Nội) với hơn 30 năm miệt mài với phấn trắng và bảng đen, không chỉ là người lái đò vững tay mà còn là người “bà” hiền hậu, luôn ở bên từng bước phát triển của học sinh, trở thành hình ảnh tiêu biểu của tình yêu nghề, yêu trẻ trong lòng phụ huynh và học sinh.
Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

(PNTĐ) - Hà Nội từng được gọi bằng một cái tên: Kẻ chợ. Cách gọi mộc mạc nhưng hàm chứa nhiều tầng ý nghĩa về một đô thị buôn bán, giao thương, nơi con người gặp gỡ và tạo nên nhịp sống sôi động. Trải qua nhiều thế kỷ, cùng với sự phát triển của kinh thành Thăng Long - Hà Nội, văn hóa Kẻ chợ không mất đi mà tiếp tục biến đổi, thích nghi, để rồi vẫn hiện hữu rõ nét trong những không gian quen thuộc, tiêu biểu là chợ Đồng Xuân.
“Số hóa” hoạt động Hội

“Số hóa” hoạt động Hội

(PNTĐ) - Thời gian qua, các cấp Hội LHPN Hà Nội đã đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin (CNTT) trong hoạt động Hội. Thực tế cho thấy, công tác số hóa hoạt động Hội, đồng bộ từ nâng cao nhận thức, trình độ; đổi mới tuyên truyền; đa dạng hoạt động... mang lại hiệu quả rõ rệt, giúp phong trào thi đua của Hội Phụ nữ ngày càng lan tỏa, có sức hút.
Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

(PNTĐ) - Đêm Giao thừa Tết Bính Ngọ 2026 sẽ vắng bóng chương trình “Gặp nhau cuối năm - Táo quân”. Việc tạm dừng một chương trình được nhiều thế hệ khán giả yêu mến gợi ra một câu hỏi lớn hơn: Giữa những chuyển động mạnh mẽ của đời sống hôm nay, khán giả đang thực sự chờ đợi điều gì ở các chương trình hài Tết dịp năm mới?