Tiếng ru của bà ngoại

Chia sẻ

Từ lúc lọt lòng mẹ, người cháu tiếp xúc đầu tiên là cha rồi đến ngoại. Cha kể, mẹ sinh mổ nên phải nằm phòng hậu phẫu, con ra đời cha đón tay rồi trao lại cho ngoại để lo cho mẹ.

Tiếng ru của bà ngoại - ảnh 1 (Ảnh: minh họa)

Ngoại ấp ủ cháu ngay trong ngày đầu tiên chào đời, và rồi ôm ấp suốt cả tuổi thơ ấu khi cha mẹ cháu phải mưu sinh nơi đất khách quê người. Tròn 1 tuổi cháu được gửi về ở hẳn với ngoại. Những tháng ngày thiếu vắng cha mẹ, mỗi đêm, ngoại dùng lời ru để dỗ cháu vào giấc ngủ. Tiếng ngoại trầm ấm, da diết kéo giấc ngủ nhanh đến với cháu. Lúc còn nhỏ cháu chưa có nhiều nhận thức, hiểu biết về ý nghĩa của những câu hát ru của ngoại, chỉ cảm nhận được sự êm ái, yêu thương ấm áp trong đó.

Cháu lớn hơn, biết thắc mắc về những lời của các bài hát ru của ngoại. Vậy là mỗi buổi tối, ngoại không chỉ hát ru cho cháu nghe mà còn phải là “cô giáo” giảng giải ngữ nghĩa của từng bài hát ru. “Ầu ơ, công cha như núi Thái Sơn/Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra/Con ơi muốn nên thân người/Lắng tai nghe lấy những lời mẹ cha”... “Công cha, nghĩa mẹ là gì, hả ngoại?”, “Sao anh em lại như chân với tay, ngoại ơi?”... Những câu hỏi cháu đặt ra, những câu trả lời lại của ngoại hàng đêm giống như những bài học đạo đức đầu đời của cháu.

Cháu dần lớn, lưng ngoại còng thêm. Thời gian trôi đi, đứa cháu dại khờ đã trưởng thành đi học, đi làm xa nhà. Nhưng lần nào về thăm ngoại cũng nũng nịu nằm bên ngoại đòi ngoại hát ru cho cháu ngủ. Và, mỗi lần nghe lại lời hát ru của ngoại, cảm giác ấm áp yêu thương cứ lan tỏa, gợi nhớ gợi thương về một tuổi thơ thấm đẫm tình yêu của ngoại.

Trưởng thành lấy chồng, làm mẹ, cháu mang lời hát ru của ngoại truyền cho từ những năm tháng ấu thơ để ru con mình. Những lần hiếm hoi đến chơi, nghe cháu hát ru con, ngoại mỉm cười bảo lời ru thì đúng nhưng hát ru còn cần có cái hồn, cái tình trong đó thì đứa bé mới nhanh ngủ và ngủ ngon. Rồi, ngoại lại ầu ơ ru chắt ngủ, tiếng ru vẫn da diết, ngọt ngào đến lạ, bất chấp thời gian, không gian.

Tóc ngoại bạc trắng, lưng ngoại còng rạp trước thời gian, cháu chẳng thể cưỡng lại được quy luật cuộc sống để giữ ngoại mạnh khỏe, sống mãi bên con cháu. Ngày đưa tiễn ngoại, gió chiều hiu hắt, tiếng hát ru đâu đó văng vẳng trong không gian: "Ầu ơ, gió đưa cây cải về trời..." .

HUYỀN LY

Tin cùng chuyên mục

Cùng nhau đi tiếp

Cùng nhau đi tiếp

(PNTĐ) - Có những lúc Hương thấy mình mệt mỏi vì sự thờ ơ của chồng, như thể Minh đang đứng ngoài những lo toan rất thật về cơm áo gạo tiền mà cô ngày ngày gánh lấy.
 “Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

(PNTĐ) - Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...
Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

(PNTĐ) - Nằm ở vùng Tây Á, cộng đồng người Việt Nam tại Pakistan còn khiêm tốn, trong đó ước chừng chỉ có khoảng 10 cô dâu Việt Nam. Là một trong số ít cô dâu Việt, chị Trần Lệ Hằng đã vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu về khác biệt văn hóa để có cuộc sống hạnh phúc, êm đềm trong đại gia đình nhà chồng tràn ngập yêu thương.
Về nhà với bố mẹ

Về nhà với bố mẹ

(PNTĐ) - Ngày tôi đi lấy chồng, dù tôi đã chọn được một người bạn đời phù hợp, nhưng bố mẹ vẫn dặn tôi: “Con đi lấy chồng, nhưng đây vẫn mãi là nhà của con. Nếu gặp bất cứ chuyện gì không như ý, hãy về với bố mẹ”.