Nhớ khôn nguôi bóng áo đỏ của nội!

Chia sẻ

Tết là dịp đoàn tụ của mỗi gia đình nên sau Tết sẽ có những cuộc chia tay của những người đi xa và những người ở lại. Và trong ký ức tuổi thơ của tôi là những cuộc chia tay với ông bà sau Tết đầy nhung nhớ.

Nhớ khôn nguôi bóng áo đỏ của nội! - ảnh 1 (Ảnh: minh họa)

Nhà tôi ở thành phố, ông bà nội và ông bà ngoại đều ở quê. Vì quê nội và quê ngoại cách xa nhau nên gia đình tôi năm trước đón Tết với ông bà nội thì năm sau sẽ về ăn Tết cùng ông bà ngoại.

Tôi là con đầu cháu sớm nên được ông bà nội, ngoại cưng chiều, sắm sửa cho nhiều thứ mỗi lần về quê ăn Tết. Và sau Tết, những cuộc chia tay với ông bà bao giờ cũng lưu luyến nhất. Ông bà dặn dò đủ thứ, ôm hôn, bịn rịn cứ như thể không bao giờ được gặp lại cháu. Năm thì bà nội trở dậy từ sáng sớm, bà ngoại chuẩn bị đồ ăn cho tôi no bụng trước khi đi. Bà năm thì sau đó chuẩn bị đủ thứ quà bánh để tôi ăn trên đường, mang về thành phố làm quà.

Những ngày còn bé, tôi ngây thơ gạt những giọt nước mắt của bà nhỏ trên má mình và bảo "bà hư nên khóc nhè". Lớn hơn một chút, mỗi lần cảm nhận được nước mắt nóng ấm của bà nội, bà ngoại thấm lên má, lên tay mình là tôi lại khóc rấm rứt theo. Cứ thế, cuộc chia tay giữa ông bà cứ bịn rịn mãi không dứt. Thậm chí có nhiều năm, tôi không muốn lên xe theo bố mẹ về thành phố.

Trong ký ức của tôi không bao giờ phai nhòa hình bóng của ông bà đứng trước ngõ vẫy chào tạm biệt con cháu. Xe chạy càng xa, bóng ông bà ngày càng nhỏ dần nhưng cánh tay thì vẫn vẫy mãi. Tôi nhớ lần chia tay năm ấy, ông bà tôi mặc áo đỏ (chiếc áo thượng thọ mà bố mẹ tôi may tặng ông bà nhân dịp lên lão 70), xe chạy xa dần, tôi ngoái đầu lại nhìn vẫn thấy chấm đỏ nhỏ xíu cho tới khi khuất hẳn tầm mắt. Sau lần đó, mỗi lần chia tay sau Tết, tôi đều bảo ông bà hãy mặc áo đỏ để tôi được nhìn bóng họ lâu hơn. Không ngờ, việc mặc áo đỏ khi chia tay con cháu trở lại thành phố trở thành "thói quen" của ông bà nội, ông bà ngoại sau này.

Tôi dần lớn, ông bà nội, ngoại dần già yếu, nhưng lần nào con cháu quay trở lại thành phố sau Tết, ông bà đều cố gắng chống gậy tiễn ra đầu ngõ. Và với tôi, bóng áo đỏ đầu ngõ mãi mãi in tâm trí không phai mờ. Dù sau này, ngõ nhỏ không còn bóng áo đỏ của nội, của ngoại tiễn con cháu sau mỗi độ Tết hết.

Đăng Khoa

Tin cùng chuyên mục

 “Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

(PNTĐ) - Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...
Cùng nhau đi tiếp

Cùng nhau đi tiếp

(PNTĐ) - Có những lúc Hương thấy mình mệt mỏi vì sự thờ ơ của chồng, như thể Minh đang đứng ngoài những lo toan rất thật về cơm áo gạo tiền mà cô ngày ngày gánh lấy.
Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

(PNTĐ) - Nằm ở vùng Tây Á, cộng đồng người Việt Nam tại Pakistan còn khiêm tốn, trong đó ước chừng chỉ có khoảng 10 cô dâu Việt Nam. Là một trong số ít cô dâu Việt, chị Trần Lệ Hằng đã vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu về khác biệt văn hóa để có cuộc sống hạnh phúc, êm đềm trong đại gia đình nhà chồng tràn ngập yêu thương.
Về nhà với bố mẹ

Về nhà với bố mẹ

(PNTĐ) - Ngày tôi đi lấy chồng, dù tôi đã chọn được một người bạn đời phù hợp, nhưng bố mẹ vẫn dặn tôi: “Con đi lấy chồng, nhưng đây vẫn mãi là nhà của con. Nếu gặp bất cứ chuyện gì không như ý, hãy về với bố mẹ”.