Thương nhớ Trung thu xưa
Thương nhớ Trung thu xưa

Đã qua cái tuổi náo nức với đèn lồng, phá cỗ đêm trăng rằm nhưng cứ mỗi mùa trung thu về, lòng lại bồi hồi khi bước trên những con phố ngập không khí của mùa trung thu với những cửa hàng bán đồ chơi đầy màu sắc.

Hoa sữa, mùa thu và...

“Hoa sữa”- của cố nhà thơ tài hoa Nguyễn Phan Hách là một bài thơ khá kinh điển về tình yêu. Kinh điển vì bài thơ nói hộ nỗi lòng của những người đã yêu, dang dở trong tình yêu hay bởi biểu tượng tình yêu được thi sĩ khắc họa thật sống động, ám ảnh?

Vết xe đổ của mẹ

Ngày xưa khi tôi 18 tuổi, tôi đã có mối tình đầu và cũng là tình cuối. Người yêu của tôi là chồng tôi và là bố của con gái tôi bây giờ.

BẦM ƠI!

Trong số rất nhiều sáng tác của Tố Hữu (1920 – 2002), cánh chim đầu đàn của thơ ca cách mạng Việt Nam, tôi đặc biệt ấn tượng với bài "Bầm ơi", viết năm 1948.

Ranh giới

Họ tình cờ gặp lại nhau như bao sự “hữu duyên” khác. Anh và Tuân chồng nàng là bạn cùng bàn suốt bốn năm đại học. Ra trường, cuộc sống cứ cuốn họ đi.

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” - một thiên đường trong trẻo

Tôi tin với bất cứ ai từng đọc tác phẩm “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đều không thể quên được thế giới trong trẻo và đầy mơ mộng trong con mắt của những cô, cậu bé 8 tuổi tinh nghịch.

Mẹ ốm

Chủ đề người mẹ đã và luôn là dòng chảy cảm hứng bất tận của thơ ca, nghệ thuật. Trong đó, tôi rất thích bài thơ “Mẹ ốm” của nhà thơ Trần Đăng Khoa bởi nhan đề và nội dung thật độc đáo.

Gặp nhau ở Đà Nẵng

Gã hội đủ các yếu tố mà một bạch mã hoàng tử nên có: đẹp trai, nhà giàu, học giỏi. Lại thêm chuyện đêm nào cũng ôm ghi – ta tới các quán cà phê sinh viên, mỗi khi chứng kiến gã rải ngón trên các dây đàn là ngực tôi không ngừng xào xạc.

Gánh mẹ

Thơ viết về mẹ có rất nhiều bài khiến người đọc xúc động, trong những bài ám ảnh và thấm thía nhất không thể không nói đến bài thơ "Gánh Mẹ" của Trương Minh Nhật. Chọn thể thơ lục bát có âm điệu êm ái để diễn tả tình mẹ và bày tỏ lòng hiếu thảo với mẹ là sự lựa chọn sáng suốt của tác giả.

Mẹ tôi

Ngày tôi thi đậu cao đẳng, mang giấy báo về đưa mẹ, mẹ đón lấy mà tay run bắn.

Mùa thị chín

Sau cơn mưa đêm qua, buổi sáng ngủ dậy cảm giác trời se se lạnh, đúng tiết trời vào thu, dễ chịu đến thế.

Truyện ngắn Được và mất

Lã Vũ, 32 tuổi đang là Phó Cục trưởng, đường quan vận hanh thông, trong số bạn cùng học thì anh ta là người có thể diện nhất.

Bờ sông vẫn gió... người không thấy về

“Bờ sông vẫn gió” là bài thơ khóc mẹ của Trúc Thông, mới đọc tưởng nhà thơ đứng trước hương hồn người mẹ đã khuất mà trào dâng cảm xúc. Nhưng thực ra, bài thơ được sáng tác năm 1983 - trong một lần về thăm quê, và một năm sau đó, mẹ của nhà thơ mới qua đời.

Yêu Hội An hơn qua “Mùa đi trên những mái rêu”

“Nhè nhẹ rót vào tôi bản nhạc buổi ban mai hồng trên từng tia nắng…”, đó không chỉ là cách mà Hội An ngân lên những mối tơ vương lưu luyến trong lòng nhà văn Nguyễn Thị Anh Đào, mà đó còn là cách mà “Mùa đi trên những mái rêu” đi vào tâm trí và trái tim tôi bằng bàn chân nhẹ bước đầy thương nhớ…

NHÀ KHÔNG CÓ BỐ

Trong số nhiều bài thơ viết về tình cảm gia đình, tôi thực sự xúc động khi đọc bài “Nhà không có bố” của nhà thơ Nguyễn Thị Mai và thuộc nằm lòng từ hơn hai mươi năm trước bởi ở đó tình cảm rất thực của tác giả.

Hai lần dời cưới

Trong căn nhà ba gian sát mé biển hù hù gió lộng, mười mấy con người lặng im như thóc không nói một lời. Ấm trà nóng mới pha giờ đã nguội lạnh từ lâu. Dĩa bánh in thơm phức cũng không ai đếm xỉa tới nên vẫn còn nguyên.

Truyện ngắn: Mẹ

Nửa đêm, anh mò dậy, kéo cái chăn của hai đứa con vừa hất khỏi người chúng rồi lặng lẽ đến bên chiếc bàn ọp ẹp, rít một hơi thuốc lào. Khói thuốc lẫn vào trong bóng đêm, lẩn quẩn dưới ánh điện hắt vào từ bóng đèn đường càng khiến cho gian phòng thêm vẻ u ám.

Cơn Giông

Có những bài thơ, đọc xong cảm giác như tác giả viết hộ mình, nói thay những cảm xúc trong lòng mình. Mỗi câu mỗi chữ đều thấm thía.

Hương cốm Hà Thành

Trong văn hóa ẩm thực Hà Nội, cốm là một nét gì đó rất riêng, rất đặc trưng mà chỉ nơi này mới có. Chẳng thế mà biết bao người con xa Thủ đô, khi nhớ về nơi mình sinh ra vẫn nói rằng, Hà Nội có 5 mùa: mùa Xuân, mùa Hạ, mùa Thu, mùa Đông và mùa Cốm.

TỪ NƠI SÂU THẲM

Chú bệnh nhân nằm trên giường sát với giường ba tôi hỏi: “Làm gì mà ra viện gấp thế, nhà có việc gì không yên tâm chăng?”. Cứ tưởng là ba tôi sẽ đáp: “Tôi còn có hai đứa con gái chưa gả chồng”, nhưng không phải thế, ông gãi gãi đầu: “Tôi nuôi hai con thỏ, đều nặng sáu, bảy cân rồi, cần phải xuất chuồng thôi”.