Tôi ước sau này sẽ được như ông bà

Chia sẻ

Năm nay thật may mắn khi tôi được trường cho nghỉ học vào đúng dịp sinh nhật ông. Tôi liền bắt xe, lên đường về quê với ông bà.

Đón tôi vào nhà, bà nội tôi vui lắm. Buổi tối, bà vào buồng, gọi tôi ra nói nhỏ: “Ngày mai cháu chở bà lên chợ huyện để bà mua quà cho ông”. Tất nhiên là tôi đồng ý, nhưng vẫn cố tình trêu bà: “Bà ơi, ông bà đã ngoài 80 tuổi rồi đấy, liệu có cần lãng mạn thế không ạ”. Bà lườm yêu tôi: “Vớ vẩn, bà có mấy khi mua gì cho ông đâu. Có dịp này đặc biệt thì bà phải quan tâm đến ông hơn một chút”.

Sáng hôm sau, tôi đèo bà lên chợ huyện. Bà tôi giấu nhẹm ý định mua quà cho ông, chỉ bảo ông là lên chợ mua đồ để nấu cơm đãi cháu yêu về chơi nhà. Ông tôi chẳng nghi ngờ gì, còn bảo cháu lâu rồi không về nên bà dẫn cháu đi chơi loanh quanh cho vui. Lên đến chợ huyện, bà tôi rẽ ngay vào một cửa hàng đồ gỗ, chọn một bộ bàn cờ tướng bằng gỗ thơm. Ông tôi vốn rất thích chơi cờ tướng. Hồi chưa có dịch, sáng nào ông cũng sang nhà mấy ông lão hàng xóm để chơi cờ. Bộ bàn cờ của ông tôi được chơi nhiều đến nỗi đã mòn bóng, còn mất cả mặt chữ trên quân cờ. Ấy vậy mà kể cả có nhắm mắt, ông vẫn nhận ra từng quân cờ trên đó, không sai con nào. Khi dịch xuất hiện, ông ít chơi cờ hơn. Thi thoảng nhớ cờ, ông lại lôi cờ ra rồi tự chơi một mình.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

- Cháu xem, chắc ông sẽ thích bộ cờ gỗ này.

- Cháu tưởng bà vẫn chê ông quá mê cờ, ngồi chơi cờ là quên hết cả thời gian.Vậy sao bà còn mua cờ cho ông nữa ạ?

- Là bà nói vậy thôi. Chứ cháu xem, nhà có hai ông bà, con cháu đều đi xa cả rồi, nếu không chơi cờ thì ông cháu sẽ buồn lắm. Bà mong hết dịch, để ông lại được đi theo hội cờ…

- Vâng bà…

Sau khi mua được bộ cờ, bà vui hẳn lên, bà hình như còn rơm rớm khóc. Bà dặn tôi phải giữ bí mật, không được cho ông biết để ông bất ngờ. Đó là quà của bà dành cho ông. Còn quà của tôi tặng ông là một bữa cơm ngon đầm ấm do tôi tự tay đi chợ và nấu.

Bố mẹ tôi mất sớm nên ông bà nội giống như bố mẹ của tôi vậy. Từ khi tôi lên thành phố học đại học, một năm tôi chỉ có thể về nhà thăm ông bà vài ba bận. Vì thế, 3 người chúng tôi đều trân trọng từng phút giây được quây quần bên nhau.

Sau bữa cơm sinh nhật ông nội, bà tôi đi vào buồng, lấy ra bàn cờ tướng để tặng cho ông. “Chúc ông sống lâu để chơi bàn cờ này của tôi tới mòn chữ, biết không”.

Bà chỉ nói ngắn gọn thế rồi vội dúi vào tay ông bộ bàn cờ.

Ông tôi rưng rưng đón nhận món quà của bà, nhưng rồi bất ngờ đưa tay lấy từ trong ngăn bàn hai chiếc túi.

- Đây là chiếc khăn tôi tặng bà. Còn đây là cuốn sách ông tặng cho cháu gái, ông chúc cháu nỗ lực học giỏi để có tương lai tốt.

- Ơ kìa ông, sinh nhật ông sao ông lại tặng quà cho bà cháu tôi…

Tôi với bà nhìn nhau. Hóa ra, người làm cho hai bà cháu tôi ngạc nhiên hôm nay lại chính là ông. Trong lúc tôi và bà đi chợ huyện, ông cũng vội đi mua quà cho bà và cho tôi, thay cho lời cảm ơn của ông rằng chúng tôi đã luôn ở bên ông, làm thành một gia đình.

Tôi được ông bà nuôi lớn trong ngôi nhà ở một làng quê nghèo. Về của cải, ông bà chẳng có gì nhiều để cho tôi. Nhưng, ông bà lại tặng cho tôi cả một bầu trời yêu thương, những bài học về cách mà ông bà tôi luôn quan tâm chăm sóc nhau. Sau này, tôi cũng chỉ ước mình có một gia đình yêu thương như thế.

TRẦN NGỌC HƯƠNG

Tin cùng chuyên mục

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

(PNTĐ) - Phí Thanh Thảo là một trong những gương mặt vận động viên bắn súng trẻ nổi bật nhất Việt Nam hiện nay. Sinh năm 2004, cô được giới chuyên môn và người hâm mộ thể thao Việt Nam chú ý không chỉ bởi thành tích thi đấu xuất sắc mà còn bởi ngoại hình rạng rỡ, phong thái tự tin mỗi khi xuất hiện trên đường bắn cũng như ngoài đời thường.
Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

(PNTĐ) - Cô giáo Nguyễn Xuân Lan, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Marie Curie (cơ sở Mỹ Đình, Hà Nội) với hơn 30 năm miệt mài với phấn trắng và bảng đen, không chỉ là người lái đò vững tay mà còn là người “bà” hiền hậu, luôn ở bên từng bước phát triển của học sinh, trở thành hình ảnh tiêu biểu của tình yêu nghề, yêu trẻ trong lòng phụ huynh và học sinh.
Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

(PNTĐ) - Hà Nội từng được gọi bằng một cái tên: Kẻ chợ. Cách gọi mộc mạc nhưng hàm chứa nhiều tầng ý nghĩa về một đô thị buôn bán, giao thương, nơi con người gặp gỡ và tạo nên nhịp sống sôi động. Trải qua nhiều thế kỷ, cùng với sự phát triển của kinh thành Thăng Long - Hà Nội, văn hóa Kẻ chợ không mất đi mà tiếp tục biến đổi, thích nghi, để rồi vẫn hiện hữu rõ nét trong những không gian quen thuộc, tiêu biểu là chợ Đồng Xuân.
“Số hóa” hoạt động Hội

“Số hóa” hoạt động Hội

(PNTĐ) - Thời gian qua, các cấp Hội LHPN Hà Nội đã đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin (CNTT) trong hoạt động Hội. Thực tế cho thấy, công tác số hóa hoạt động Hội, đồng bộ từ nâng cao nhận thức, trình độ; đổi mới tuyên truyền; đa dạng hoạt động... mang lại hiệu quả rõ rệt, giúp phong trào thi đua của Hội Phụ nữ ngày càng lan tỏa, có sức hút.
Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

(PNTĐ) - Đêm Giao thừa Tết Bính Ngọ 2026 sẽ vắng bóng chương trình “Gặp nhau cuối năm - Táo quân”. Việc tạm dừng một chương trình được nhiều thế hệ khán giả yêu mến gợi ra một câu hỏi lớn hơn: Giữa những chuyển động mạnh mẽ của đời sống hôm nay, khán giả đang thực sự chờ đợi điều gì ở các chương trình hài Tết dịp năm mới?