Đợi cháu

Chia sẻ

Thằng Tít là đứa cháu út ít mà ông yêu nhất. Cũng tại bởi, nó có thời gian dài gắn bó với ông. Cho tới ngày, bố mẹ nó ly hôn.

Ông không biết mâu thuẫn giữa hai con như thế nào. Chỉ thấy, bước chân ra khỏi tòa án, con dâu cũ của ông tuyên bố, sẽ không bao giờ trở lại ngôi nhà của ông bà, nơi mà nó đã từng coi là nhà suốt 5 năm qua. Thằng Tít được giao về cho mẹ nuôi. Từ đó, ông bắt đầu những chuỗi ngày phải xa cháu.

ở tuổi gần 80, chân đã chậm, mắt đã mờ, ông biết thời gian của mình không còn nhiều. Ông cũng chẳng còn mong muốn gì hơn ngoài việc được sum vầy bên con cháu. Những đứa cháu nội của ông đều đã lớn, lúc nào cũng bận rộn. Chỉ có thằng Tít là vẫn còn tuổi quấn ông. Những lúc nhớ cháu quá, ông đành gọi điện cho con dâu cũ, nhờ chuyển máy để trò chuyện với cháu dăm ba câu. Thằng Tít còn nhỏ quá, chưa đủ khôn để nói với ông cho ra đầu ra cuối.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Nhà ông và nhà của con dâu cũ nằm ở trong cùng một phường. Khoảng giữa hai nhà có một công viên to. Chiều tới, thằng Tít vẫn được mẹ đưa ra công viên chơi. Ông biết vậy nên cứ căn giờ lại đi bộ ra đó, vừa là tập thể dục rèn luyện sức khỏe, vừa tìm kiếm cơ hội được gặp cháu. Quả nhiên, ông cháu gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Nói đúng hơn là ông tủi, còn cháu mừng. Thằng cu Tít thấy ông từ xa là buông tay mẹ, từ đâu lao tới ôm vai bá cổ đòi ông bồng bế.

Chỉ chốc nhát đó thôi mà ông thỏa nguyện. Thôi thì con cái đứt gánh hôn nhân là việc chẳng ai muốn. Ông chỉ biết tìm lấy niềm vui trong nỗi buồn. Ngày ngày, chứng kiến cảnh cháu vẫn được khỏe mạnh, bình an là được rồi.

Ấy thế mà cả mấy tuần nay, ông lại bặt dáng cháu. Vẫn là giờ đó, chỗ ghế ngồi nơi công viên đó, nhưng, ông đợi cả tiếng đồng hồ sau mà chẳng thấy cháu đâu. Sợ cháu chơi ở chỗ nào khác, ông đi bộ vài vòng quanh công viên, vừa đi vừa ngó nghiêng mà vẫn không được.

Hôm ấy, ông “đánh bạo” gọi điện cho con dâu cũ. Từ đầu dây bên kia, con dâu cũ của ông trả lời: “À, từ giờ, cháu sẽ đi chơi công viên vào buổi tối thay vì buổi chiều. Vì thế, ông không cần đợi, cũng không cần tìm cháu nữa”.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Về nhà ông hỏi thêm con trai thì biết, hóa ra con dâu cũ không muốn cho cháu gặp ông. Con dâu cũ biết ông không đi bộ được vào buổi tối vì mắt kém, cũng chẳng có sức ngồi đợi cháu lâu nên đổi giờ cho con ra công viên chơi. Con dâu ông không muốn thằng Tít lưu luyến, dính dáng đến nhà nội. Con trai ông đành hứa, lúc nào nó đón con về chơi, sẽ cho cháu qua chơi với ông.

Đêm đó, ông cứ nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Ông không trách các con, chỉ buồn là chúng cạn nghĩ. Chúng vì sự uất hận trong lòng, mà lại nỡ ngăn cản tình máu mủ của con mình. Thằng Tít cũng là cháu ông, nhưng bây giờ, muốn gặp nó thật khó.

Hàng chiều, ông vẫn ra công viên tập thể dục. Tập xong, ông lại ngồi ở cái ghế ngay ngoài cổng, đưa mắt nhìn theo dòng người đang bước vào công viên. Ông hy vọng mong manh, biết đâu giờ này, thằng Tít sẽ được mẹ đưa đến đây chơi.

Thằng Tít còn bé, chưa hiểu được chuyện của người lớn. Đến lúc, nó có thể tự lập, tự đi một mình, hiểu được nỗi lòng của ông, ông tin, nó sẽ ra công viên gặp ông mỗi chiều. Nhưng, đến lúc ấy, ông sợ, mình đã không còn trên đời này để đợi cháu được nữa.

THÁI THỊ THU

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.