Thơ - Hồng Diệu

Chia sẻ

Hồng Diệu tên thật là Nguyễn Thị Hồng Diệu, sinh năm 1984 tại Nghệ An. Những bài thơ dưới đây được trích từ tập “Thư con gửi Trường Sa” - tập thơ vừa được NXB Quân đội Nhân dân ấn hành.

Tập thơ gồm 33 bài,  trong đó có nhiều bài thơ đã được nhạc sĩ An Thuyên, Quỳnh Hợp, Nguyễn Minh Châu phổ nhạc, đoạt giải cao trong các đợt phát động cuộc thi sáng tác văn học nghệ thuật đề tài biển đảo và người chiến sĩ. Tập thơ chứa đựng tình cảm dạt dào nơi hậu phương gửi tới những người lính đang ngày đêm canh giữ biển trời Tổ quốc. Tác giả Hồng Diệu dự định sẽ dùng số tiền bán sách để gây quỹ Vì Trường Sa.

Thơ - Hồng Diệu - ảnh 1

Bố em là lính tàu ngầm                     

(trích)
Bố đi trong lòng biển
Sâu dưới đáy đại dương
Mặt trời hay bóng tối
Chỉ thanh âm soi đường

Như cá voi biển lớn
Đen ngòm và lặng im
Tàu nhẹ nhàng dưới sóng
Mà thật là uy nghiêm

Bố đảm đương nhiệm vụ
Một trắc thủ Sonar
Nên bố nghe giỏi lắm
Tiếng biển cả bao la

Này là tiếng trả sóng
Của tàu nhỏ, tàu to
Tiếng cá vờn đùa nghịch
Hay tàu địch thăm dò…

Ngày bố về đến bờ
Để thoả bao nỗi nhớ
Như cá voi vươn thở
Nổi lên từ biển sâu

Từng giọt nối đuôi nhau
Mồ hôi lăn trên má
Làn da màu xám ngả
Bố tự hào bước ra.

Gửi mùa xuân cho ba

Con gửi ra đảo xa
Mùa xuân của quê nhà
Trong váy hoa đỏ thắm
Mẹ vừa may hôm qua

Con gửi ra đảo xa
Hương xuân tươi chan hòa
Trong bánh chưng nếp mới
Hoa mai vàng quê ta.

Áo hoa con xuống phố
Chim rộn ràng hát ca
Hương xuân hồng lan tỏa
Khắp đất trời bao la

Ước có ba ở nhà
Vui cùng con và mẹ
Chắc mùa xuân này sẽ
Thêm muôn phần thiết tha

Gửi ba nơi đảo xa
Mùa xuân ra biển cả
Mong vợi bao vất vả
Trên bước hành quân xa.

Ru con

À ơi con ngủ cho ngoan
Cha con lính đảo Trường Sa chưa về
Năm dài tháng cũng lê thê
Mưa tuôn, nắng đổ, sương khuya lạnh lùng.
Con ơi ngon giấc say nồng
Trong mơ để thấy cha bồng con chơi
Con cười trong nắng vàng tươi
Tay cha ôm lấy con ngồi trên vai.
Con cùng cha bước một hai
Như đang đi giữa lễ đài nghiêm trang
Mẹ cười trong nắng dịu dàng
Nhìn cha ấm áp dưới hàng mi cong.
Cha yêu mở rộng tấm lòng
Ôm con và mẹ trong vòng tay thương
À ơi! Con ngủ đêm trường
Thương cha con chớ khóc buồn đêm khuya
Bao giờ đến phép cha về
Cho con được thoả cơn mê đêm này
Cho con trọn vẹn bàn tay
Những ngày xa cách đong đầy yêu thương.

Thơ - Hồng Diệu - ảnh 2

Câu hỏi của bé

Biển là gì hở mẹ?
Mà cha phải giữ gìn.
Biển là gì hở mẹ?
Mà cha gọi quê hương.

Vì sao những hạt sương
Giữa biển kia mặn chát?
Vì sao con sóng bạc
Lại nặng đầy yêu thương?

Mẹ ơi sao nắng vương
Bàn chân cha bỏng cháy
Mà trên bờ biển ấy
Bước tuần tra kiên cường?

Lá cờ giữa đại dương
Nhuốm máu ai tươi đỏ?
Mà giữa trời lộng gió
Rực sáng vùng đảo xa.

Mẹ ơi nụ cười cha
Ấm áp và hiền hòa
Có phải tình biển cả
Đã ban tặng cho cha?

Mẹ ơi, con cũng là
Biển của cha, mẹ nhỉ
Cha bảo trong suy nghĩ
Con cũng là quê hương.

HỒNG DIỆU

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.