Những mùa lụt bão…

Chia sẻ

Xứ mình quanh năm giông bão, nhà toàn vách đất vách vôi, xây cao cho bão nó thổi bay na (à) con? À, ra vậy; hèn chi thử rảo một vòng quanh xóm, những căn nhà cũ còn sót được xây từ lớp cha ông căn nào cũng thấp, giống y nhau…

Tôi sinh nơi rốn bão miền Trung, mở mắt chào đời cũng vào một đêm mưa bão. Mẹ tôi suýt chết vì không có bà mụ nào dám ra khỏi nhà đi đỡ đẻ cho mẹ. Cha phải tự loay hoay làm lấy mọi việc trong khi ngoài trời giông gió gầm gào, giật rung rinh từng hồi căn nhà tranh vách đất. May mà cha tôi tháo vát. May mà tôi “phước lớn mạng lớn” nên cuối cùng cũng bật được oe oe tiếng khóc chào đời…

Tôi lớn lên bằng một tuổi thơ đi qua suốt những mùa mưa bão. Miền Trung hiếm có năm nào không hứng bão. Những cơn bão đổ vào từ biển Đông năm to năm nhỏ. Có năm còn hai ba trận. Mỗi trận bão đi qua luôn để lại đằng sau cảnh hoang tàn đổ nát, rào giậu tiêu điều, vườn tược xác xơ. Ráng nhặt nhạnh, vá đắp, dựng xây vừa tạm yên yên đã lại phải đối mặt cùng cơn bão mới! Người ta nói: Người miền Trung cứ nghèo mãi, cực mãi là vì vậy. Đổ mồ hôi sôi nước mắt cày cuốc tích cóp cả năm trường - lơ mơ chỉ một trận bão đi qua là… trắng tay! Chưa kể bão còn kèm theo mưa to gây lũ lụt, và cái ám ảnh tàn phá của lũ lụt – “người anh em sinh đôi” của bão – đối với người miền Trung cũng không hề kém cạnh bao nhiêu… 

Ngày nhỏ nghe tới bão lụt thì mừng, bởi háo hức theo kiểu trẻ con - như sắp được xem… chuyện lạ! Đứa trẻ cứ thắc mắc không hiểu vì sao qua mỗi mùa mưa bão tóc cha lại thêm nhiều sợi bạc, trán mẹ lại hằn thêm chi chít nếp nhăn? Ngày tôi mới “nhổ giò” bước vào tuổi thanh niên (hơi quá khổ chiều cao), cái khung cửa căn nhà gạch cũ cha xây thấp tè – ra vô bôm bốp đụng đầu nếu quên khom – đã khiến tôi không ngớt càm ràm mỗi khi u đầu do sơ ý. Tôi càm ràm cha mẹ không biết tính, cất chi cái nhà thấp, cửa nẻo ra vô phải khom chui như… hang chuột, bực bội quá chừng! Cha nghe, cười nụ không giải thích, còn mẹ khẽ khàng: Xứ mình quanh năm giông bão, nhà toàn vách đất vách vôi, xây cao cho bão nó thổi bay na (à) con? À, ra vậy; hèn chi thử rảo một vòng quanh xóm, những căn nhà cũ còn sót được xây từ lớp cha ông căn nào cũng thấp, giống y nhau…

Ảnh minh họa.Ảnh minh họa.

Tôi trưởng thành, lấy vợ sinh con, bắt đầu có một gia đình riêng phải cưu mang, bắt đầu hiểu ra những nỗi nhọc nhằn cha mẹ phải một đời nếm trải. Trận lụt kinh hoàng năm 1993 cả nhà tôi suýt chết chìm nếu nước không “thương” đưng (dừng) lại không dâng thêm khi chỉ còn cách cái rầm (gác) đất gia đình tôi leo “tị nạn” độ chừng hơn tấc! Hoàn hồn xong lụt là đến bão. Cơn bão Kyle đổ bộ Phú Yên với sức gió cấp 10 giật cấp 12 đã nháy mắt lột sạch mái ngói căn nhà gạch cấp 4 cũ kĩ do mẹ cha xây. Cùng đường, cả nhà người lớn trẻ con chỉ còn biết ôm nhau trốn dưới gầm chiếc phản gỗ với niềm hi vọng mong manh: May ra có nhà sập cây đè hoặc ngói phang thì cũng còn chút cơ may sống sót! Đêm kinh hoàng đó, vợ chồng tôi run bần bật trong khi lũ trẻ cứ vô tư ngủ ngon lành trong vòng tay ấm mẹ cha. Kí ức ùa về, chợt nhớ tới cảnh ngày thơ ấu - vô tư háo hức cười reo mỗi lần có “thiên tai” trong khi các đấng sinh thành tái xám tái xanh – mà thương mẹ cha xưa đến quặn lòng!

Kí ức qua lâu rồi. Mẹ cha cũng đã ra người thiên cổ. Một đời chắt chiu dành dụm cuối cùng tôi cũng ráng xây được căn nhà gác mái bằng để thi gan cùng lụt bão miền Trung. Năm nay bão lại về. Lần này thì đỡ run hơn nhờ cửa nhà vững chãi, nhờ thông tin chính xác về diễn biến bão từ các cơ quan chức năng. Vậy nhưng, đã là người miền Trung thì không bao giờ có thể quẳng hoàn toàn gánh lo đối với thiên tai. Cuộc chiến ấy chắc chắn không bao giờ có hồi kết. Không sao, người miền Trung bao thế hệ gần như đã sinh ra, trưởng thành trong giông bão, đã “thấm” từ trong máu thịt cách sống chung cùng lụt bão, cho dù cái giá phải trả đương nhiên cũng không phải nhẹ nhàng…

 Y NGUYÊN

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.