Bao giờ trắng em

Trần Thị Hồng Anh
Chia sẻ

(PNTĐ) - “Bao giờ trắng em” như đem người đọc đến với một cõi chênh vênh mơ hồ nào đó của tình yêu.

Đàn bà em

Giấu cuồng điên

Liều khế ước với những huyền hoặc xanh

 

Ngõ tình treo sợi chỉ mành

Thương mùa em lạc mùa anh khóc - cười

 

Sợ yêu

nên xếp tình phơi

Cho khô cháy hết những vời vợi nhau

 

Đã mai này

Đã xưa sau

Chuốc thêm son phấn lên màu phù du

 

Nhốt mình

Đáo hạn

Hình như

Bùa yêu giải đến bao giờ.

Trắng em...

                                     Trần Mai Hường

Bao giờ trắng em - ảnh 1
Minh họa sưu tầm

Lời bình:

 Người đàn bà trong thơ tự biết mình yêu là chạm vào khổ đau và thất vọng nhưng không đủ sức kìm nén mình trước những khát khao nên đành:

"Đàn bà em

Giấu cuồng điên

Liều khế ước với những huyền hoặc xanh"

Đã giấu được cuồng điên rồi mà lại liều lĩnh dám kí khế ước với những huyền hoặc, có cái gì mơ hồ và mong manh hơn thế nữa! Tình yêu vốn đã khó nắm bắt rồi, giờ lại còn huyền hoặc. Cho dù nó đã được mang theo cái màu xanh của hy vọng nhưng ai dám cam đoan nó là hiện thực. Ký khế ước với một cái vô hình không thể có được thì chỉ một mình Trần Mai Hường mới dám làm thôi.

Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử hay nhà thơ Xuân Quỳnh từng than thở trước cái mong manh, mơ hồ của tình yêu. Và ai dám bảo tình yêu luôn vĩnh cửu và trọn vẹn, nó vốn chỉ là sợi chỉ mành trước ngõ tình chênh chao nắng gió của cõi đời:

"Ngõ tình treo sợi chỉ mành

Thương mùa em lạc mùa anh khóc cười"

Câu thơ một lần nữa lại thay đổi, câu bát ngắt nhịp 3/5 như bất ổn, như trắc trở. Có thương thì cũng thế, có yêu thì cũng thế, chỉ còn khóc cười giữa những dang dở, giữa những lạc lõng. Trục tình yêu đã cong vênh mất rồi, khế ước đã kí còn ai nhớ nữa hay không?

"Đàn bà em" dẫu sao vẫn là đàn bà, nồng nàn và mạnh mẽ, chủ động đấy nhưng vẫn có những lo âu, phấp phỏng. Hơn bao giờ hết chị vẫn cầu mong sự bền vững vĩnh hằng, vẫn muốn một lần cháy cạn mình cho tình yêu.

"Sợ yêu

Nên xếp tình phơi

Cho khô cháy hết những vời vợi nhau"

Không chỉ bản thân mình cháy hết mà chị cũng muốn người yêu mình như thế. Nồng nàn dâng hiến, nồng nàn hưởng thụ, yêu và được yêu mà không cần so đo tính toán. Bởi dám cạn kiệt mình vì yêu nên đâu e ngại gì. Chị can đảm đem phơi tình chỉ mong "cháy hết những vời vợi nhau".

Thế nhưng tình yêu không là giấc mơ, khát khao yêu, khát khao cháy hết mình cho "những vời vợi", cho "những huyền hoặc xanh" ấy rồi cũng chỉ là ảo vọng.

"Đã mai này

Đã xưa sau

Chuốc thêm son phấn lên màu phù du"

Mai này - xưa sau là mốc thời gian nào? Trong cái "mai này" ta nghe như thấp thoáng có sự hiện diện của hiện tại; trong cái "xưa sau" hình như có cả tương lai? Quá khứ, hiện tại và tương lai đều mờ ảo, đều huyền hoặc như nhau. Níu kéo được những gì? Cố gắng "chuốc thêm son phấn" mong che lấp tất cả ư? "Màu phù du" càng nổi lên rõ nét, nỗi xót xa càng phơi bày. Ánh đèn sân khấu tắt rồi, những phấn son rồi cũng nhạt nhòa đi, trơ ra những tủi hổ, những thẹn thùng của một khát vọng yêu và dâng hiến.

Thì thôi, chọn cho mình một con đường đỡ bị tổn thương nhất:

"Nhốt mình

Đáo hạn

Hình như

Bùa yêu giải đến bao giờ

Trắng em …"

"Nhốt mình" - thế là đoạn tuyệt, là dứt hẳn với tình yêu rồi đó sao? Mọi đau khổ chắc sẽ không còn nữa. Can đảm và quyết liệt đến thế là cùng! Nhưng sao lại còn "đáo hạn"? Sao lại còn "hình như"? Dường như vẫn còn nuối tiếc, vẫn không muốn buông xuôi trong những câu thơ ngắt thành nhiều dòng ở khổ cuối. Hóa ra người ấy đang chờ bùa yêu được giải... Hóa ra nhốt mình để từ bỏ thì cũng không thể nào dứt bỏ dễ dàng bởi bùa yêu vô hình. Nhưng thử hỏi có cách nào giải được bùa yêu vạn năng trong trái tim khát khao yêu và được yêu. Vì thế em suốt đời trăn trở, dằn vặt chờ đợi đến "trắng em". Để rồi dâng trào trong lòng người một nỗi khắc khoải, ngậm ngùi khôn nguôi...

Ấn tượng trong tôi về thơ chị Trần Mai Hường là giọng thơ, lối sử dụng từ ngữ và cách ngắt nhịp thơ độc đáo. Cô đọng, chắt lọc và gợi nhiều liên tưởng. Với cách viết như thế chị đã gợi cho người đọc những khát vọng mãnh liệt về yêu và được yêu, về khát khao được dâng hiến cho tình yêu.

Tin cùng chuyên mục

Xông đất, xuất hành Tết Bính Ngọ 2026: Hiểu đúng để khởi đầu hanh thông

Xông đất, xuất hành Tết Bính Ngọ 2026: Hiểu đúng để khởi đầu hanh thông

(PNTĐ) - Tết Nguyên đán là lễ hội truyền thống lớn nhất của người Việt, đánh dấu sự khởi đầu của năm mới âm lịch. Tên gọi Nguyên đán mang hàm nghĩa sâu sắc trong Hán tự: “Nguyên” là khởi đầu, nền tảng của một chu kỳ; “Đán” là buổi sáng sớm, khi mặt trời vừa vượt lên khỏi đường chân trời. Vì vậy, Tết Nguyên đán chính là “buổi sáng đầu tiên” của năm mới, biểu tượng cho sự sinh khởi, đoàn viên và hy vọng.
Thức uống detox cho cơ thể ngày Tết

Thức uống detox cho cơ thể ngày Tết

(PNTĐ) - Các thức uống detox thường giàu nước, vitamin và chất chống oxy hóa, giúp hỗ trợ loại bỏ độc tố, cải thiện tiêu hóa và kiểm soát cảm giác thèm ăn. Theo World Health Organization (WHO), duy trì đủ lượng nước trong cơ thể cũng đóng vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ quá trình trao đổi chất và giảm cân.
“Đẹp bền vững” đón Tết

“Đẹp bền vững” đón Tết

(PNTĐ) - Sở hữu một vóc dáng thon gọn để tự tin diện những bộ đồ yêu thích trong dịp Tết là nhu cầu thẩm mỹ chính đáng của phụ nữ. Tuy nhiên, thay vì chạy theo các phương pháp làm đẹp "cấp tốc" đầy rủi ro, việc hiểu đúng về cơ chế tích mỡ và nguyên tắc giảm cân khoa học sẽ giúp chị em duy trì “vẻ đẹp bền vững”.
Thông điệp của năm con Ngựa

Thông điệp của năm con Ngựa

(PNTĐ) - Tết Bính Ngọ 2026 không chỉ là dịp nhắc nhớ về con ngựa - loài vật gắn liền với sức mạnh, bền bỉ và chuyển động, mà còn mở ra cuộc trò chuyện sâu sắc về những nhịp mà chúng ta chạy trong đời. Đằng sau hình ảnh chú ngựa không ngừng phi nước đại là những triết lý về nuôi dạy con cái, vai trò của phụ nữ hay về sự khác biệt Đông - Tây và cả ước mong tìm được một nhịp sống vừa vặn cho mỗi gia đình.