Bát phở bị hất xuống nền nhà

Thái Thị Thu
Chia sẻ

(PNTĐ) - Bữa đó, ngồi cạnh tôi trong quán phở là hai mẹ con. Cậu con khoảng 16 tuổi, cao lớn hơn mẹ. Người mẹ gọi quán cho hai bát phở bò cho hai mẹ con mỗi người một bát.

Sau khi anh chủ quán bưng phở ra, người mẹ lấy đũa, thìa lau sạch rồi để lên bát phở của con. Sau đó, chị liên tục giục con vắt chanh vào bát phở để còn ăn cho nóng. Tôi thấy cậu bé có vẻ hơi nhăn mặt lại, nhưng, khi cậu chưa kịp lấy chanh thì người mẹ đã làm trước rồi định chắt nước chanh đã vắt sẵn vào bát cho con. Cậu bé liền gạt tay mẹ và với tay lấy lọ giấm ớt. Cậu múc một thìa to giấm ớt đổ vào bát phở của mình. Người mẹ sững lại, rồi đột nhiên nổi giận. Chị nói rất to, mắng con sao lại bỏ dấm vào bát phở. Chị bảo con ăn chua cay nhiều sẽ dễ bị nổi mụn, bác sĩ đã cảnh bảo thế mà con lại cố tình không nghe.

“Nhưng con thích ăn với giấm. Lần này mẹ để cho con ăn đi” - cậu bé nói.

Cậu bé cố gắng giải thích với mẹ. Tôi tưởng nghe con nói vậy thì mẹ cậu sẽ cho qua. Nào ngờ, chị vẫn tiếp tục mắng rồi còn bắt con đổi sang ăn bát phở của mẹ.

Bỗng nhiên, “choang”, cậu bé bỗng vùng tay, hất đổ luôn bát phở ra sàn rồi chạy ra khỏi quán.

Bát phở bị hất xuống nền nhà - ảnh 1
Ảnh minh họa

Các khách trong quán nhớn nhác nhìn cậu bé. Mẹ cậu bé xách túi đuổi theo con, nhưng trước khi rời quán còn cố gắng giải thích là con mình ương bướng, ngang ngạnh, khó bảo. Ra tới ngoài cửa quán, hai mẹ con vẫn còn nói nhau gì đó. Cuối cùng, thay vì lên sau xe máy để mẹ chở đi, cậu bé liền bắt xe ôm đi trước trong sự bất lực của người mẹ.

Qua quan sát diễn biến câu chuyện giữa hai mẹ con, tôi hiểu được phần nào nguyên nhân cơn giận của cậu bé. Có lẽ, cậu bé lâu nay phải sống trong sự sắp đặt, chỉ đạo của mẹ. Người mẹ luôn muốn con làm theo ý của mình, sẵn sàng mắng con mà không cần biết đến cảm nhận của con ra sao. Ở ngoài quán phở, ắt hẳn cậu bé đã rất xấu hổ khi mẹ cứ liên tục bắt cậu phải làm thế này, thế kia trước sự chứng kiến của mọi người xung quanh. Cuối cùng thì cậu đã không thể kìm nén được nữa mà phản kháng lại mẹ.

Cậu bé khiến tôi lại nhớ đến một cậu bé khác, từng là học sinh trong lớp học tranh biện của chồng tôi. Cậu bé này rất giỏi, mới 11 tuổi mà đã có thể nói tiếng Anh như người bản xứ, điểm thi IELTS đạt 8.0. Tôi hiểu, phía sau thành tích của cậu có bóng dáng của mẹ. Cũng vì mong muốn con có thể đạt được những nấc thang thành công hơn nữa, mẹ cậu đã ghi danh cho con học tranh biện và đặt vấn đề nhờ chồng tôi giúp đỡ để ít năm nữa, con mình có thể đi thi và giành giải tranh biện quốc tế.

Tôi thấy cậu bé khá khôi ngô, ngoan và đặc biệt hiền lành. Cậu hiền tới mức không bao giờ cáu giận với ai. Vì học tranh biện nên các học sinh được hướng dẫn để đưa ra lý lẽ, lập luận thể hiện quan điểm của mình về một vấn đề nào đó. Các học sinh khác đều tiếp thu bài và thực hành khá nhanh, chỉ riêng cậu bé là không đáp ứng được. Tìm hiểu thêm, tôi phát hiện không phải là cậu bé không có kiến thức mà là do cậu không quen nói ra suy nghĩ của mình.

Lâu nay cậu bé chỉ biết làm theo lời mẹ dặn. Đến nỗi, cậu ăn gì, mặc gì, học môn gì cũng là do mẹ lên kế hoạch cho. Vì vậy, khi cần đưa ra quan điểm, cậu bé luôn lúng túng và tìm kiếm sự trợ giúp của mẹ. Để động viên con cố gắng, chồng tôi quyết định tặng cho cậu bé một món quà. Nhưng, khi chồng tôi mở hộp quà và hỏi con muốn lấy món đồ nào, cậu bé cũng không tự quyết định được và nói muốn chờ mẹ khi đến đón sẽ chọn hộ.

Cha mẹ thường muốn dẫn dắt, chỉ bảo cho con. Nhưng, đôi khi, việc nghĩ thay, làm thay, sống thay cho con lại phản tác dụng vì đã biến con em trở thành những người thụ động. Có những việc, biết là nếu để con làm có thể sai hay không đạt kết quả như mong muốn nhưng cha mẹ vẫn hãy để cho con tự đối diện và giải quyết. Qua đó, con sẽ tự rút ra bài học cho những lần sau. Cha mẹ hãy luôn đặt mình vào vị trí của con để biết con mình cảm thấy thế nào khi luôn bị bố mẹ kìm kẹp, chỉ dẫn, bắt phải làm theo ý mình. Hoặc là đứa trẻ sẽ cảm thấy ngột ngạt, khó chịu và chỉ muốn tìm cơ hội để phản kháng. Hoặc là đứa trẻ sẽ chấp nhận tới mức yếu đuối và không còn chút dấu ấn cá nhân nào.

Yêu và định hướng cho con, nhưng cha mẹ hãy để con tự mình bước đi bởi cha mẹ không thể sống cùng con mãi mãi. Sẽ đến lúc những đứa con sẽ phải bước ra khỏi vòng tay của cha mẹ và tự mình trải nghiệm, đưa ra quyết định mà không có cha mẹ ở bên chỉ dạy.

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.