Cảm ơn mẹ vì tất cả

Việt Nga
Chia sẻ

(PNTĐ) -

Để chuẩn bị cho chương trình ngoại khóa của tháng 3 sắp diễn ra, cô giáo chủ nhiệm nói với cả lớp:

- Cô sẽ phát cho mỗi con một mẩu giấy nhỏ, các con hãy viết lên đó những điều mình mong muốn và một món quà mà các con thích nhất theo gợi ý của cô sau đây. Đó cũng chính là phần thưởng dành tặng cho những nỗ lực và cố gắng của các con trong những năm học qua.

Nghe thấy cô giáo thông báo như vậy, cả lớp đều háo hức vỗ tay reo hò. Chả là các bạn ấy đang là học sinh lớp 5, chỉ còn 3 tháng nữa thôi các bạn sẽ tốt nghiệp tiểu học. Tuy nhiên, trước mắt các bạn ấy còn những kỳ thi rất quan trọng. Để khích lệ, động viên các bạn nhỏ, cô giáo chủ nhiệm và các bậc phụ huynh quyết định sẽ dành tặng cho các bạn ấy những phần thưởng thật ý nghĩa theo đúng mong muốn, sở thích của các bạn trong buổi sinh hoạt ngoại khóa được tổ chức vào đầu tháng 3. 

Cả lớp nhao nhao đón nhận những mảnh giấy màu xinh xắn đã được cô giáo chuẩn bị từ trước. Rất nhiều danh sách những món quà hấp dẫn được cô giáo đưa ra để các bạn lựa chọn, nào là đồ chơi, đồ dùng học tập, quần áo, giày dép. 

- Này Kim Ngân, cậu chọn đồ chơi gì?

- Mình chọn búp bê, còn cậu?

- Mong muốn của cậu là gì vậy, Trường Hải ơi?

- Tất nhiên là một chuyến đi nghỉ mát ở biển rồi.

- Tớ thì thích nghỉ hè được về quê thả diều với anh chị họ của tớ.

Cảm ơn mẹ vì tất cả - ảnh 1
Ảnh minh họa

Sau một hồi í ới hỏi nhau, những nét chữ nắn nót, xinh xắn đã được ghi phủ kín trên những mảnh giấy màu. Từng bạn một hồ hởi tận tay mang lên nộp cho cô giáo để yên chí rằng những ước muốn và món quà mình thích không bị thất lạc. 

- Còn bạn nào chưa nộp giấy cho cô không? Cô giáo hỏi cả lớp.

Lúc này Hùng mới từ từ đi lên. Cậu ngập ngừng đưa tờ giấy của mình cho cô giáo. Cô chủ nhiệm cầm tờ giấy, thoáng chút ngỡ ngàng rồi nhìn lại Hùng. Như hiểu ra điều gì đó, cô nhẹ nhàng mời Hùng về chỗ. Nhìn theo cậu học trò hiền lành, học giỏi nhưng có hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, cô giáo thấy lòng xót xa. Bố Hùng mắc bệnh hiểm nghèo, đã chạy chữa khắp nơi nhưng cuối cùng vẫn không thể qua khỏi.
Hai anh em cậu còn nhỏ. Bao gánh nặng cuộc sống, nợ nần chỉ trông chờ vào sạp hoa nhỏ của mẹ. Cậu bé hiểu chuyện lắm nên rất ngoan ngoãn, giản dị, cậu không bao giờ đòi hỏi mẹ bất cứ thứ gì. Hầu hết quần áo, giày dép, sách vở của cậu đều tận dụng sử dụng lại của anh trai trên cậu hai lớp nhưng cậu vẫn cảm thấy rất vui. Còn đồ chơi thì luôn là một thứ xa xỉ đối với cậu mà cậu chỉ có thể nhìn nó từ xa trong các cửa hàng. 

Cô giáo sau khi ổn định lớp liền nói: Cô đã nhận được hết những mảnh giấy của các bạn, bây giờ cô và cả lớp muốn nghe một vài bạn đứng lên chia sẻ với các bạn về những mong muốn và suy nghĩ của mình. 

Cô vừa dứt lời, cả lớp đã nhao nhao. Những cánh tay tranh nhau giơ lên để mong được cô giáo gọi tên.

- Cô mời bạn Hoa nào?

Hoa nhanh nhảu đứng dậy trình bày: Con thưa cô và các bạn, mong ước của con là học thật giỏi và lớn lên sẽ làm cô giáo giống như cô ạ, bởi vì con rất yêu mái trường, yêu thầy cô và bạn bè. 

Cả lớp vỗ tay hưởng ứng cho cô bạn học giỏi nhất lớp. Đến lượt cậu bạn Ba “Tít”, cái biệt danh được các bạn trong lớp đặt cho bởi cậu ta lúc nào cũng rất bắng nhắng.

- Con thưa cô, ước mơ của con sau này sẽ trở thành nhà sáng chế ôtô, vì con rất thích ôtô ạ. Món quà mà con mong muốn được nhận là một chiếc ôtô điều khiển ạ.

Mấy bạn nam đập tay xuống bàn, xuýt xoa tiếc nuối vì ban nãy đã không  nghĩ đến chiếc xe ôtô điều khiển. Cuối cùng cô giáo nhìn về phía cuối lớp:

- Cô mời bạn Hùng nào, con có thể chia sẻ với lớp con đang suy nghĩ điều gì được không? Tại sao con lại không ghi gì lên tờ giấy của con vậy?

Cả lớp bỗng im bặt, tất cả mọi ánh mắt ngạc nhiên đều đổ dồn về phía Hùng. 

- Dạ thưa cô, bởi vì món quà mà con thích lại không có trong danh sách của cô ạ?

Cô giáo mỉm cười hỏi: Vậy con thích món quà gì nhất nào?

Hùng ngập ngừng một lúc rồi nói: 

- Thưa cô, con thích có một bó hoa thật đẹp để tặng mẹ nhân ngày 8/3 ạ.

- Không phải mẹ con bán rất nhiều hoa hay sao mà con vẫn còn muốn có một bó hoa nữa?

- Bởi vì, con thấy mẹ rất thích hoa nhưng chưa được ai tặng hoa bao giờ. Hơn nữa, vào những ngày lễ, mẹ còn phải vất vả ngồi bán tới tận khuya để mong sao cho hết số hoa mà mẹ đã nhập về bán ạ.

Cô giáo lặng người đi cố giấu giọt nước mắt đang trực trào ra nơi khóe mắt, trong khi cả lớp vẫn không ngừng bàn tán về món quà rất đặc biệt của bạn. Cô đưa lại mảnh giấy cho Hùng rồi nói:

- Con là một chàng trai thật tuyệt vời và chắc chắn mẹ con là người phụ nữ rất hạnh phúc! Con sẽ có một bó hoa thật đẹp để tặng mẹ. Hãy ghi vào đây những gì yêu thương nhất mà con muốn gửi tới mẹ.

“Cảm ơn mẹ vì tất cả. Con yêu mẹ!”.

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.