Câu chuyện của Thỏ Trắng

Cao Văn Quyền
Chia sẻ

(PNTĐ) - Ngày mai là ngày đầu đến trường của Thỏ Trắng. Thỏ Trắng hồi hộp không tài nào ngủ được. Nó cũng được bố mẹ chuẩn bị cho một bộ trang phục thật là đẹp. Một đêm dài ơi là dài cuối cùng rồi cũng trôi qua.

Và kia rồi! Ngôi trường xinh xắn của Thỏ Trắng nằm dưới tán cây sồi thật lớn, lá tỏa ra sum suê che bóng mát rượi. Cứ tưởng Thỏ Trắng là người đến sớm nhưng các bạn còn đến sớm hơn cả Thỏ Trắng. Người cười, người nói xôn xao, trông náo nhiệt vô cùng. Sau màn phát biểu của thầy hiệu trưởng thì bữa tiệc chiêu đãi dành cho học sinh mới được bắt đầu.

Thỏ Trắng cũng như các bạn rất háo hức chờ đợi buổi tiệc này. Tất cả bàn ăn được sắp xếp theo hình chữ U ngay ngắn, ở phía trên còn được bài trí một tấm vải voan trắng cùng với một lọ hồng nhung đỏ thắm tỏa hương thơm ngào ngạt. Thỏ Trắng ngồi vào bàn ăn, ánh mắt long lanh ánh lên niềm vui và xen lẫn háo hức.

 Khi bóng nắng bắt đầu xiên xéo ngang qua chóp đầu, các đầu bếp lần lượt bê thức ăn ra bàn. Một số chú thỏ phấn khích hét lên sung sướng. Thỏ Trắng cũng đang chờ đợi bữa tiệc này lắm lắm. Nhưng rồi, khi đồ ăn được bê đến bàn thì Thỏ Trắng sững người lại vì trước mắt của nó toàn cà rốt là cà rốt. Cũng dễ hiểu thôi. Đó là món ăn yêu thích của loài thỏ mà, không có sao được? Nhưng Thỏ Trắng thì lại không ăn được cà rốt. Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Câu chuyện của Thỏ Trắng - ảnh 1
Minh họa sưu tầm

Thỏ Trắng bối rối chẳng biết phải xử trí ra làm sao, chân tay cứ lóng nga lóng ngóng, mắt e dè nhìn các bạn ăn một cách hăng say nồng nhiệt. Tuyệt nhiên nó không dám đụng tới một miếng cà rốt nào. Vì Thỏ Trắng không ăn được cà rốt mà.

 Cô bạn Thỏ Xám ngồi bên cạnh là người đầu tiên phát hiện ra Thỏ Trắng không ăn cà rốt liền lên tiếng:

- Sao cậu không ăn lấy một miếng đi? Cà rốt ngon lắm!

Câu nói của cô bạn Thỏ Xám vô tình đến tai cậu bạn Thỏ Nâu đang ngồi đối diện. Thỏ Nâu dừng nhai cà rốt, nhìn qua Thỏ Trắng, chu miệng nói:

- Hay cậu thấy cà rốt không ngon?

Mỗi người nói một câu khiến Thỏ Trắng bối rối:

- Tớ… tớ… tớ không ăn được cà rốt.

Vừa dứt lời, mọi người sửng sốt, chằm chằm nhìn vào Thỏ Trắng khiến mặt Thỏ Trắng nãy giờ đã ửng đỏ, giờ lại càng ửng đỏ hơn.

Trước sự hoài nghi của đám bạn khiến Thỏ Trắng không giữ được bình tĩnh liền bật khóc tại chỗ. Chân nó quàng xiên bước chân ra khỏi bàn ăn đi về.

Nhưng chưa kịp ra khỏi cổng, một bàn tay to lớn đã kịp níu giữ Thỏ Trắng lại. Là thầy Hiệu trưởng Thỏ Đen. Chẳng biết Thỏ Trắng nói gì với thầy Thỏ Đen mà khi nói xong, mặt thầy Thỏ Đen coi chừng vui vẻ lắm. Thầy vỗ vào đôi vai Thỏ Trắng nhè nhẹ, mỉm cười trấn an rồi dắt Thỏ Trắng trở lại bàn ăn.

 “Nè các con, đây là bạn Thỏ Trắng. Bạn là học sinh mới của trường chúng ta. Các con vừa rồi đã biết một bí mật về bạn rồi đúng không? Thầy sẽ không nhắc lại nữa nhưng thầy sẽ cho các con biết một bí mật của thầy cũng thú vị không kém. Đó là thầy cũng không ăn được cà rốt”.

Câu chuyện của Thỏ Trắng - ảnh 2
Minh họa sưu tầm

Tất cả học sinh đều ồ lên ngạc nhiên, lúc này mọi ánh mắt đổ dồn hết về thầy hiệu trưởng. Chính Thỏ Trắng cũng bất ngờ về bí mật này của thầy, ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên người thầy đang mỉm cười với các bạn. Rồi thầy hiệu trưởng lại nói tiếp:

- Mỗi chúng ta là một cá thể khác biệt. Việc không ăn được cà rốt cũng chính là điều khác biệt mà thầy và bạn Thỏ Trắng đang có. Chúng ta cần tôn trọng, thông cảm và chia sẻ những điều khác biệt đó. Nên các em đừng có cười bạn Thỏ Trắng và thầy nhé!

Nói xong thầy bảo Thỏ Trắng ngồi xuống, chờ thầy một lát, thầy sẽ quay lại ngay. Và thêm một bất ngờ nữa, thầy hiệu trưởng quay lại trên tay mang hai đĩa thức ăn ngon lành. Tất nhiên đó không phải là cà rốt rồi. Hai thầy trò ngồi cạnh nhau ăn uống vui vẻ bên các bạn thỏ.

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Duyên muộn

Duyên muộn

(PNTĐ) - Tin Xuân... sắp lấy chồng được bạn bè cô bàn tán rộn rã. Ai cũng mừng cho Xuân thoát ế, nhưng cũng băn khoăn liệu câu chuyện tình yêu đó có thật không... Ở tuổi này rồi, nếu lại bị thất tình thì tội Xuân lắm.
Chọn đúng nơi cho cha mẹ sống già

Chọn đúng nơi cho cha mẹ sống già

(PNTĐ) - Những ngày gần đây, tôi nghe nhiều người bàn tán, thậm chí bức xúc, khi thấy đâu đó xuất hiện xu hướng con cái, dù thành đạt, giỏi giang, lại đưa cha mẹ vào trại dưỡng lão. Không ít người xem đó là biểu hiện của sự bất hiếu, là bạc bẽo, là “có ăn học mà quên ơn dưỡng dục”. Nhưng với tôi, một người mẹ già từng trải, từng đứng lớp, từng nuôi con khôn lớn, tôi lại nghĩ khác: Con cái tiến bộ, hiểu biết, thì nên đưa bố mẹ vào trại dưỡng lão, nếu điều đó mang lại cuộc sống tốt hơn cho người già.
Bố mẹ, con và thần tượng

Bố mẹ, con và thần tượng

(PNTĐ) - Thời gian qua, với sự nở rộ của các chương trình giải trí quy tụ nhiều trai xinh, gái đẹp, sự xuất hiện của các ban nhạc, nhóm nhảy đã tác động nhiều tới giới trẻ. Nhiều bạn đã chọn cho mình thần tượng là các ca sĩ, diễn viên, nghệ sĩ... Tuy nhiên, nếu chỉ là sự hâm mộ đơn thuần thì không đáng nói. Có nhiều bạn trẻ còn trở nên cuồng thần tượng tới mức có thể bỏ hết công việc, sao nhãng cả người thân của mình chỉ tập trung dõi theo thần tượng.
Tâm Giao trò chuyện

Tâm Giao trò chuyện

(PNTĐ) - Chán cảnh... ở rể Sau khi kết hôn, em ở rể vì vợ chồng điều kiện kinh tế còn eo hẹp, chưa có điều kiện mua nhà riêng. Em cũng nghĩ rằng nhà nào cũng là nhà, dù bố mẹ vợ hay bố mẹ mình thì đều là bố mẹ. Tuy nhiên, sau một thời gian sống, em thấy rất bí bách. Lúc nào em cũng phải khép mình, sống nền nếp, nếu có muốn đi sớm về muộn, bù khú với bạn bè một chút cũng phải “ngó” mặt bố mẹ vợ. Chưa kể thi thoảng ông bà còn góp ý với em thế này, thế kia. Em thấy mình đúng là mất hết vị thế...           Bạn đọc nam (giấu tên).