Cây Đỗ Con ngốc nghếch

Cao Văn Quyền
Chia sẻ

(PNTĐ) -

Một hôm, cô chủ nhỏ của khu vườn mang về một hạt đỗ đen bé xíu xiu. Cô xới đất tạo hốc rồi vùi hạt đỗ cạnh cây ngô nếp đang trổ cờ và nhu nhú bắp ở bẹ lá với những chiếc râu mềm mượt như nhung.

Dưới lòng đất, Hạt Đỗ vui mừng khôn xiết, miệng líu lo cả ngày. Nó luôn nghĩ tới viễn cảnh chẳng mấy chốc nữa mình sẽ được hóa kiếp dưới hình hài của một cái cây. 

Một ngày Hạt Đỗ ngọ nguậy phải đến cả trăm lần. Chỉ chờ thời điểm thích hợp là bật tung lớp vỏ, đội đất và vươn lên. 

Và sau một trận mưa rào rớt xuống, Hạt Đỗ thấy trong mình xôn xao khác lạ. Vỏ chàng bắt đầu tách ra, một chiếc mầm nhú lên, trên đầu có một chiếc mũ đen đến là xinh xắn.

Vừa lúc, mặt trời thức giấc, rọi xuống muôn vàn tia nắng lấp lánh khiến mắt Đỗ Con chói lóa. Dưới chiếc mũ đen, Đỗ Con hé mắt nhìn ra phía không gian bao la rộng lớn. Thật choáng ngợp. Mọi thứ trước mắt Đỗ Con đều lạ lẫm, bỡ ngỡ nhưng chàng ta thấy khá phấn khích.

Đỗ Con đang lắc lư chiếc mầm non mơn mởn của mình hòa theo tiếng gió rì rào thì bỗng thấy xa xa anh Cỏ Mực vẫy cánh tay ra chào. Chị Rau Sam lá phơn phớt tím gần đó cũng nhoẻn miệng cười thật tươi. Mãi thật lâu, Đỗ Con mới nhận ra một người bạn cao lớn đang đứng cạnh mình. Anh Ngô Nếp với thân hình lực lưỡng, cao vút. Hình như anh Ngô Nếp cũng đang nhảy theo điệu nhạc vui nhộn của cô Gió. Đỗ Con thấy toàn thân anh lắc lư, nhún nhảy. 

“Chào mừng Đỗ Con đã tới khu vườn xinh đẹp này! Từ nay chúng mình là bạn của nhau nhé!” – Ngô Nếp khẽ đưa tay vuốt ve Đỗ Con bé nhỏ.

Đỗ Con gật đầu, nói lời cảm ơn và mong muốn được mọi người giúp đỡ. 

Cây Đỗ Con ngốc nghếch - ảnh 1
Minh họa sưu tầm

Một chiếc lá, hai chiếc lá rồi nhiều chiếc lá khác được mọc lên xanh ngắt trên người Đỗ Con. Đỗ Con ngày dần trở thành một cây đỗ cứng cáp, chẳng mấy chốc sẽ trở thành một cây đỗ trưởng thành với nhiều bông hoa và trái kết đắp đĩu. 

Khi Đỗ Con nhận ra mình sắp lớn thì anh bạn Ngô Nếp cũng đã bước sang tuổi trưởng thành. Phía dưới gốc cây mấy chiếc lá đã vàng úa. Bắp ngô hạt đã chắc mẩy, căng tròn.

Trong một đêm trăng lên cao, gió mát rười rượi, Ngô Nếp rủ Đỗ Con cùng ngắm trăng. Hôm nay, Đỗ Con bỗng thấy tâm trạng của Ngô Nếp khác lạ, không giống như vẻ vui tươi vốn có thường ngày.

 Đỗ Con chưa kịp hỏi thì Ngô Nếp đã lên tiếng:

- Có lẽ vài hôm nữa thôi, anh phải tạm biệt khu vườn này rồi Đỗ Con à. 

Đỗ Con lặng người đi, không tin vào tai mình nữa. Rồi bỗng chốc quay sang ngúng nguẩy, giận hờn:

- Anh không muốn làm bạn với em nữa sao?

- Không phải. Cô chủ nói anh sắp đến ngày thu hoạch! – Ngô Nếp giải thích, Thật lòng anh cũng không muốn rời xa nơi này đâu. Nhưng anh đã làm hết nhiệm vụ của mình rồi Đỗ Con à! – giọng Ngô Nếp chùng xuống.

 Đỗ Con buồn bã, những giọt nước mắt cứ thế lăn ra. 

Hai ngày sau, Ngô Nếp được cô chủ nhỏ thu hoạch. Trước khi hóa kiếp với một sứ mệnh mới, Ngô Nếp cười thật tươi chào tạm biệt mọi người. 

- Anh sẽ rất nhớ nơi này, khu vườn xinh đẹp, cô chủ nhỏ dễ thương, các bạn hiền hậu và cả em nữa, Đỗ Con bé bỏng vui tính, em hãy sống thật tốt nhé!

Đỗ Con khóc khi phải tạm biệt người anh, người bạn thân thiết.

 Mấy ngày liền sau đó Đỗ Con không thiết ăn uống. Toàn thân Đỗ Con mệt mỏi, ủ rũ, mấy chiếc lá suýt thì héo úa, vàng lủng. Có giây phút Đỗ Con còn dại dột nghĩ: “Hay là mình hóa kiếp theo anh Ngô Nếp?”. 

Trong lúc Đỗ Con tuyệt vọng nhất vì rời xa một người bạn thân thiết thì anh bạn Giun Đất vẫn hàng ngày tới bên Đỗ Con nói chuyện, cần mẫn xới lớp đất thật tơi xốp quanh gốc chân Đỗ Con. Thấy Đỗ Con buồn rầu, anh Giun Đất liền cạ thân mình vào những chiếc rễ Đỗ Con an ủi:

- Mỗi loài có một sứ mệnh riêng, không ai có thể tồn tại ở trên đời này mãi mãi được. Anh Ngô Nếp đã làm tốt sứ mệnh của mình rồi. Anh Ngô Nếp ra đi là điều tất nhiên của tạo hóa. Rồi một ngày tôi và bạn cũng thế thôi, Đỗ Con à.

Lời của Giun Đất nói khiến cho suy nghĩ của Đỗ Con được sáng suốt. Phải rồi, mỗi loài có một sứ mệnh riêng khi đến với thế giới này. Chả phải bản thân mình trước khi làm một cái cây mong muốn là cây đỗ trưởng thành để cho đời những tán lá xanh, những hạt đỗ con khác sao? Mình mới đi được một phần hai chặng đường. Mình chưa thực hiện được sứ mệnh của mình, lời hứa với các Đỗ Anh, Đỗ Em, Đỗ Bố, Đỗ Mẹ và cả anh Ngô Nếp nữa, mình còn chưa thực hiện được. Mình phải cất ngay nỗi buồn này thôi. Mình quả thật là một cây đỗ con ngốc nghếch.

Nghĩ xong Đỗ Con chạm vào lớp da mềm mượt, bóng nhẫy của anh bạn Giun Đất nói lời cảm ơn sâu sắc rồi sống tiếp một cuộc đời vui vẻ.

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giải pháp nâng cao chất lượng dân số

Giải pháp nâng cao chất lượng dân số

(PNTĐ) - Khám sức khỏe tiền hôn nhân là hình thức sàng lọc quan trọng giúp phát hiện kịp thời và điều trị sớm các căn bệnh tiềm ẩn gây ảnh hưởng việc sinh đẻ, góp phần cải thiện giống nòi, nâng cao chất lượng dân số, giúp xây dựng cuộc sống gia đình bền vững.
Hạnh phúc suýt đánh rơi

Hạnh phúc suýt đánh rơi

(PNTĐ) - Đối với những người vợ yêu gia đình, yêu chồng, yêu con chính là lẽ sống của họ. Song, sự hy sinh không mong đáp đền đó lại ít khi nhận được sự thấu hiểu của người đầu gối, tay ấp sẽ khiến tình yêu dần phai nhạt.