Cây hoa gạo

Lâm Phương
Chia sẻ

(PNTĐ) -

Cây hoa gạo đầu làng sao rồi em
Chỗ em tiễn trời xanh trôi tới
Anh sẽ về còn em mãi đợi
Bóng nắng tròn trong tay áo bà ba.

Tựa như máu dễ nào phai mất
Đỏ khôn nguôi hoa ríu rít bàn chân,
Mỗi độ đường tháng ba vẫy gọi
Gió qua làng thổi dọc đoàn quân

Hoa gạo ơi đừng vừa rơi vừa đợi
Mỗi xuân đi gom nhặt sắc lặng im
Em nghe thấu lời nhớ cây nhức nhối
Rằng anh sẽ về như em đã tin... 

                                        Lê Thị Mây 

Cây hoa gạo - ảnh 1
Minh họa sưu tầm

LỜI BÌNH:
Cây hoa gạo hay còn gọi là cây hoa mộc miên, hoa pơ-lang… cái tên nào cũng đẹp và đi vào thơ ca, nhạc họa đều gây ấn tượng mạnh mẽ. Hoa gạo đặc biệt ở chỗ luôn nở trước khi thân cây trổ lá, điều đó tạo nên một dấu ấn về thời gian khiến người ta phải ngẫm ngợi, suy tư thật nhiều. Nhà thơ Lê Thị Mây là một trong số những người viết về loài hoa này bằng một cảm xúc như thế:

Cây hoa gạo đầu làng sao rồi em
Chỗ em tiễn trời xanh trôi tới
Anh sẽ về còn em mãi đợi
Bóng nắng tròn trong tay áo bà ba.

Ngay gốc cây hoa đỏ ối ấy là nơi họ tiễn nhau, nhưng cũng chính thời điểm mùa hoa ấy, họ chờ nhau, nơi không gian và thời gian giao hòa ấy là một tình yêu chung thủy. Bởi thế, nơi đó có “trời xanh” có “bóng nắng tròn” bình yên, tha thiết. Anh hỏi cây gạo đấy (Cây hoa gạo đầu làng sao rồi em) mà thực ra để hỏi tình em còn nhớ, còn khắc ghi. Biết là người con gái đó vẫn nhớ mà vẫn muốn hỏi, đó mới là tình yêu. Mùa hoa gạo đồng hành cùng những người lính ra mặt trận, những đoàn quân đi với khí thế của một thời đại nhưng vẫn có những tình cảm riêng tư, những rung cảm lãng mạn:

Tựa như máu dễ nào phai mất
Đỏ khôn nguôi hoa ríu rít bàn chân,
Mỗi độ đường tháng ba vẫy gọi
Gió qua làng thổi dọc đoàn quân

Màu hoa, màu máu hay dấu son in hằn… tất cả tạo nên một ấn tượng mạnh mẽ, khắc khoải trong tâm hồn người lính. Anh tưởng như đi dọc đất nước mình, dù là mộc miên hay pơ-lang thì đều là quê hương, đều là làng bản, đều có tình quân dân, đều thấy bóng dáng em thân thương. Câu thơ bình dị “Mỗi độ đường tháng ba vẫy gọi” cứ ngân lên như thế, khắc khoải lòng anh lính trẻ trên đường ra mặt trận.

Hoa gạo ơi đừng vừa rơi vừa đợi
Mỗi xuân đi gom nhặt sắc lặng im
Em nghe thấu lời nhớ cây nhức nhối
Rằng anh sẽ về như em đã tin...

Câu thơ cuối như một sự khẳng định: “Anh sẽ về như em đã tin...”. Nhưng đâu chỉ có thế, nhà thơ còn bao nhắn nhủ: “Đừng vừa rơi vừa đợi”, còn nhận ra vẻ đẹp âm thầm, “màu sắc” của  vô thanh: “Sắc lặng im” và nghe được âm thanh của tâm trạng: “Lời nhớ cây nhức nhối”… Như thế để biết rằng trong sự quyết liệt của hoa ấy có sự dịu dàng, tinh tế nhưng cũng không vì lưu luyến nhớ mong mà bi lụy…

Bài thơ ngắn, không trau chuốt cầu kỳ nhưng gây ấn tượng mạnh về tâm thế người lính trẻ trong cái lần hành quân qua làng nơi có người con gái đã chờ đợi anh trở về. Chờ đợi mùa hoa gạo năm sau sẽ gặp lại nhau trong thanh bình và hạnh phúc. Có những cuộc tiễn đưa và nhắn nhủ như thế, âm thầm giữa muôn biến động của chiến tranh nhưng đã tạo nên chất thơ, tạo ra một vẻ đẹp trong cuộc đời này. Thơ Lê Thị Mây mang đến cho chúng ta một góc nhìn khác về mùa hoa đang nở trên khắp mọi miền đất Việt khi tháng Ba đã cận kề... 

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.