Chia đất cho con

CÔNG NGỌC
Chia sẻ

(PNTĐ) - Ánh thẫn thờ ngồi nhìn lại mái tóc cha mình đang ngày càng bạc trắng phơi sương ở cái tuổi “Thất thập cổ lai hy”. Ông về già khi trong tay không có tài sản gì quý giá ngoài mảnh đất vườn tổ tiên để lại. Nhà đông con, đứa nào cũng lớn khôn trưởng thành, nay ai cũng muốn có một phần đất của ông bà dù lớn hay nhỏ.

Mẹ của Ánh không may mất sớm, bố cô một mình “Gà trống nuôi con” từ khi còn khá trẻ, không đi bước nữa vì sợ rằng chuyện mẹ kế con chồng khó lòng nào mà vẹn nguyên. 

Thỉnh thoảng, ông tâm sự với vài người hàng xóm: “Tôi thà ở vậy nuôi con một mình còn hơn là lấy nhầm một người vợ không thương những đứa con của mình”.

Ngày xưa khi còn nhỏ, Ánh nhớ mấy anh chị em trong nhà đứa nào cũng rất ngoan và thương bố. Sau này lớn, biết việc nên mỗi đứa cũng cố gắng làm lụng phụ giúp bố phần nào để ông được nghỉ ngơi nhiều hơn. 

Cứ như vậy, Ánh cùng các anh chị lớn lên trong tình thương của người cha, mấy anh chị em ai cũng biết nhường nhịn và đùm bọc, bảo ban nhau. 

Sau này khôn lớn, mỗi người một phương đi làm kiếm sống. Anh cả thì học đại học rồi ra làm kỹ sư. Chị kế thì cũng góp tiền cùng bạn làm ăn buôn bán rồi cũng lấy chồng ở trên tỉnh. Duy nhất chỉ có Ánh ở nhà làm nông cho được gần bố. 

Bố chị vẫn thường nói: “Có mấy đứa con nuôi lớn bằng ngần này, ai cũng bỏ nhà mà đi chỗ khác. May có mày ở gần còn thi thoảng qua hỏi thăm cái thân già này. Chứ như mấy đứa kia chắc chỉ có ngày giỗ mẹ thì tao mới nhìn thấy mặt”. 

Dù giọng có hơi chút trách mắng là vậy, nhưng mỗi khi nói chuyện với hàng xóm, ông luôn nở nụ cười hãnh diện mỗi khi nhắc tới những đứa con của mình đã bước ra khỏi lũy tre làng. Điều mà ông không làm được. 

Ánh cũng không biết các anh chị mình đã làm ông to bà lớn nào trên huyện tỉnh, chỉ biết rằng mỗi lần về là trông ai cũng đầu tóc bóng bẩy, đi xe hơi sang trọng về đỗ tận nhà. Ai nhìn cũng phải cảm thấy thán phục.

Nhiều lúc chị cũng nói với chồng: “Xem ra nhà mình là nghèo nhất, chồng nhỉ. May là còn đủ gạo ăn”.

Chia đất cho con  - ảnh 1
Ảnh minh họa

Mọi chuyện có lẽ cứ thế mà diễn ra một cách bình thường, cho đến một ngày anh cả và chị kế cùng kéo nhau về nhà đòi bố bán mảnh đất vườn kia đi để chia cho các con, các cháu. 

Quá bất ngờ trước lời đề nghị của các con, bố chị gặng hỏi: “Sao lại tự dưng đòi bán đã chia nhau? Tao thấy chúng mày đứa nào cũng ăn nên làm ra, của ăn của đề chứ có thiếu thốn gì đâu mà đòi bán đất hương hỏa của cha ông?”. 

Dứt lời, chị kế mếu máo: “Vợ chồng con mấy năm nay buôn bán khó khăn phải vay mượn chỗ nọ, chỗ kia bây giờ không đủ sức mà trả nữa rồi”. 

Nghe xong, Ánh quay sang thấy mắt bố mình  như chùng xuống. Ông hỏi: “Sao tôi thấy anh chị về quê cứ đi xe sang, mặc đồ đẹp là sao?”.

Bà chị khóc nức: “Anh ấy sĩ diện, sợ người ta chê nghèo nên thuê xe đó bố”.

Nghe chị kế đòi chia đất, vợ chồng anh cả cũng hùa vào xin phần vì muốn có tiền mua nhà ở thành phố, không muốn sống trong nhà ở thuê như bao nhiêu năm nay nữa.

Bỗng chốc, ông quay sang nhìn Ánh và nói: “Sao tôi không thấy chị đòi hỏi? Quyền lợi giờ là bình đẳng. Cần thì cứ nói”.

Nghe xong, Ánh nhẹ nhàng thưa rằng:” Vợ chồng con ở đây gần ông bà nội ngoại, may mắn tích cóp nên cũng có chút của ăn của để. Tuy không phải là giàu có gì cho bằng người ta nhưng cũng không đến nỗi đói kém, thiếu thốn”. 

“Khi ấy, chồng con khuyên rằng cả hai phải cố gắng làm ăn mà gây dựng tài sản, chứ đừng trông mong vào đất hương hỏa của ông bà. Nhà đông con, ai cũng trông ngóng vào mảnh đất đó thì làm sao mà phát triển được” – Ánh nói tiếp. 

Ánh nói với bố: “Con biết rồi bố cũng chia cho con cái hết. Nhưng con có nhà rồi, bố cứ dành phần của con chia cho ai có nhu cầu ạ. Chồng con cũng khuyên con nói với bố như vậy”.

Tối hôm đó, sau bữa cơm gia đình có mặt đông đủ các anh chị em trong nhà, bố tôi nói: “Chuyện đất cát hương hỏa, bố đã có dự tính sau này bán đi chia đều hết cho các con từ lâu. Đời bố cũng chẳng cần cái gì nữa, mấy đứa ai cũng có phần, kể cả cái Ánh dù không muốn lấy nhưng cứ hãy xem như đó là quà của ông bà, tổ tiên để lại”. 

“Bố không trách các con chuyện mấy đứa kéo nhau về đây đòi chia đất hương hỏa. Tuy nhiên, bố chỉ muốn các con hãy sống thật với thực tại, đừng vì chút sĩ diện, muốn khoe khoang mà tự mua dây buộc mình. Bố sau này cũng chỉ mong mấy anh chị em các con hãy thương nhau, đùm bọc nhau giống như lúc còn nhỏ. Còn tiền bạc hay đất cát, tất cả chỉ là những vật ngoài thân”. 

Tối đó, tất cả anh chị em trong nhà ai cũng cúi đầu lắng nghe từng câu, từng chữ mà bố nói. Khiến cho ai cũng nhớ lại những ngày tuổi thơ cơ cực sống bên nhau. 

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Xông đất, xuất hành Tết Bính Ngọ 2026: Hiểu đúng để khởi đầu hanh thông

Xông đất, xuất hành Tết Bính Ngọ 2026: Hiểu đúng để khởi đầu hanh thông

(PNTĐ) - Tết Nguyên đán là lễ hội truyền thống lớn nhất của người Việt, đánh dấu sự khởi đầu của năm mới âm lịch. Tên gọi Nguyên đán mang hàm nghĩa sâu sắc trong Hán tự: “Nguyên” là khởi đầu, nền tảng của một chu kỳ; “Đán” là buổi sáng sớm, khi mặt trời vừa vượt lên khỏi đường chân trời. Vì vậy, Tết Nguyên đán chính là “buổi sáng đầu tiên” của năm mới, biểu tượng cho sự sinh khởi, đoàn viên và hy vọng.
Thức uống detox cho cơ thể ngày Tết

Thức uống detox cho cơ thể ngày Tết

(PNTĐ) - Các thức uống detox thường giàu nước, vitamin và chất chống oxy hóa, giúp hỗ trợ loại bỏ độc tố, cải thiện tiêu hóa và kiểm soát cảm giác thèm ăn. Theo World Health Organization (WHO), duy trì đủ lượng nước trong cơ thể cũng đóng vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ quá trình trao đổi chất và giảm cân.
“Đẹp bền vững” đón Tết

“Đẹp bền vững” đón Tết

(PNTĐ) - Sở hữu một vóc dáng thon gọn để tự tin diện những bộ đồ yêu thích trong dịp Tết là nhu cầu thẩm mỹ chính đáng của phụ nữ. Tuy nhiên, thay vì chạy theo các phương pháp làm đẹp "cấp tốc" đầy rủi ro, việc hiểu đúng về cơ chế tích mỡ và nguyên tắc giảm cân khoa học sẽ giúp chị em duy trì “vẻ đẹp bền vững”.
Thông điệp của năm con Ngựa

Thông điệp của năm con Ngựa

(PNTĐ) - Tết Bính Ngọ 2026 không chỉ là dịp nhắc nhớ về con ngựa - loài vật gắn liền với sức mạnh, bền bỉ và chuyển động, mà còn mở ra cuộc trò chuyện sâu sắc về những nhịp mà chúng ta chạy trong đời. Đằng sau hình ảnh chú ngựa không ngừng phi nước đại là những triết lý về nuôi dạy con cái, vai trò của phụ nữ hay về sự khác biệt Đông - Tây và cả ước mong tìm được một nhịp sống vừa vặn cho mỗi gia đình.