Chiếc tivi ru mẹ tôi ngủ

Huyền Linh
Chia sẻ

(PNTĐ) -Ngày nào cũng vậy, mẹ tôi luôn ngủ trong lúc mọi người thức, và lại thức khi mọi người đã ngủ.

Mẹ có đam mê xem phim, nhất là phim truyền hình Việt Nam. Cứ 9h tối, sau khi đã xong hết việc nhà, mẹ bắt đầu lên giường, bật tivi để xem phim Việt. Ấy thế nhưng, chỉ sau vài phút, chúng tôi quay sang đã thấy mẹ ngủ từ lúc nào. Một lát sau, chắc là bị ai đó làm cho giật mình, mẹ  choàng tỉnh, rồi nhớn nhác hỏi xem phim như thế nào rồi. Lắm khi, nhân vật trong phim đã già rồi còn mẹ thì vẫn chỉ biết lúc… nhân vật mới chào đời. Bởi vì sau đó là mẹ ngủ quên mất. Ngày nào cũng vậy, chẳng có bộ phim nào mà mẹ xem được đầy đủ từ đầu đến cuối. 

Mấy năm gần đây, tuổi cao dần, mẹ càng thính ngủ hơn. Giấc ngủ của mẹ dường như chỉ sâu nhất là khi nằm trước màn hình tivi. Thời gian đầu, khi thấy mẹ ngủ gật, chị em tôi còn cố gọi mẹ dậy để mẹ xem phim. Nhưng rồi sau đó tôi nhận ra, mẹ không hẳn có nhu cầu xem phim. Là mẹ cần hơn một giấc ngủ và tiếng của tivi sẽ giúp mẹ ngủ ngon hơn. Vậy là từ đó, chúng tôi cứ để im cho chiếc tivi ru cho mẹ ngủ. Rồi khi mẹ tỉnh dậy, sẽ lại có một người giúp mẹ cập nhật lại tình tiết của bộ phim.

Chiếc tivi ru mẹ tôi ngủ - ảnh 1
Ảnh minh họa

Đó là khi cả nhà tôi thức còn mẹ thì ngủ.

Và ngược lại, khi chúng tôi đang ngủ say thì 4h sáng, mẹ đã trở dậy để vo gạo, luộc lạc thổi xôi. Mẹ tôi sáng nào từ 6h cũng đã có mặt ở chợ, bán hết một thúng xôi đầy rồi mới về. Nhờ có thúng xôi lạc ấy mà mẹ đã nuôi đủ cả 4 chị em tôi khôn lớn. Thương mẹ vất vả, chúng tôi nói mẹ đánh thức chúng con dậy phụ giúp mẹ. Mẹ tôi ừ đấy nhưng chẳng bao giờ đánh thức các con. Kể cũng lạ, bình thường, khi mẹ ngủ, các con chỉ cần động nhẹ là mẹ đã tỉnh giấc. Còn khi mẹ thức, dẫu có lạch cạch dưới bếp thế nào chúng tôi cũng ngủ ngon lành. Mẹ bảo:”Đấy là sự khác nhau giữa người già và người trẻ. Các con đang tuổi ăn tuổi ngủ, mẹ không nỡ gọi dậy, để mình mẹ thức là được rồi. Mẹ già rồi, có ngủ được mấy nữa đâu”. 

Sau khi bán xôi trở về, mẹ cũng chẳng có thời gian để mà ngủ lại. Mẹ còn lo đi chợ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, tranh thủ làm việc nọ việc kia cho tới khi các con đi học về. 
Tôi không biết còn có bao nhiêu bà mẹ ngoài kia cũng hay ngủ gật trước tivi. Nhưng tôi tin là có nhiều. Bởi, bà mẹ nào cũng giống nhau ở một điểm là hết lòng lo lắng cho gia đình, tận tâm chăm sóc chồng con, nhận tất cả mọi vất vả về cho mình mà chẳng đòi hỏi phải được đền đáp lại. 

Và vì thế, những đứa con đừng bao giờ phá lên cười khi mẹ mình ngồi trước màn hình tivi đấy mà chẳng biết trên đó đang chiếu gì. Bởi đó chính là lúc các bà mẹ đang có một giấc ngủ của riêng mình. Thời gian còn lại, họ đã sống cho gia đình.

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.