Chung sống

Vũ Thị Huyền Trang
Chia sẻ

(PNTĐ) -

Tôi bỗng nhiên phát hiện ra chồng có một tài khoản facebook khác. Vẫn công khai để ảnh bản thân và tên tuổi của mình. Trái lại với facebook vẫn thường dùng, ở tài khoản này chồng không hề đăng ảnh các con mà chỉ để ảnh mình bảnh bao cùng những dòng status cô đơn, buồn chán. Chẳng khác nào những kẻ độc thân vẫn chăm “thả thính” để vài người vào à ơi thăm hỏi. Danh sách bạn bè không có ai quen, toàn là những người ở công ty mới. Trong phần giới thiệu bản thân chồng để mối quan hệ là “độc thân”. Còn ở nick có đầy đủ người thân, bạn bè chung của cả hai vợ chồng mối quan hệ được sửa từ “kết hôn” sang “chung sống”. Chung sống, đó là một trạng thái rất tạm bợ trong hoàn cảnh vợ chồng tôi bây giờ.

Nó cho thấy chồng không coi trọng cuộc hôn nhân này. Trong sâu thẳm chồng vẫn muốn tìm một hạnh phúc khác. Trong thời gian chờ đợi bến đỗ mới anh chỉ coi nhà này như một chốn trú chân tạm bợ. Có vài người nói đến tai tôi chuyện bồ bịch của chồng, tôi vờ bênh vực. Vì không muốn vạch áo cho người xem lưng tôi cố tỏ ra rằng mình đang ổn. Dù mọi người chẳng lạ gì chuyện vợ chồng tôi từng nhiều lần cơm không lành, canh không ngọt. Khi còn đang mang thai đứa con thứ hai, tôi còn từng nộp đơn ra tòa chỉ vì không thể chịu đựng nổi một người chồng chỉ biết nghe lời mẹ và em gái mà vô trách nhiệm đối với vợ con mình. 

Sáu năm trước tôi phải thanh lý sạp hàng nằm trong chợ trung tâm thành phố, bị thua lỗ mấy trăm triệu. Cộng thêm tiền vay mượn bù lỗ cho các chuyến hàng tôi không ngờ mình ôm nợ cả nửa tỷ đồng. Không có tiền nộp học cho con, mẹ chồng cũng tuyên bố không trông cháu nội. Tôi đành gửi con về bên ngoại, cố gắng xoay xở đủ cách kiếm ít tiền làm vốn tính tìm đường làm ăn khác.

Lúc khó khăn như thế tôi cần chồng bên cạnh biết bao, nhưng anh đã quay lưng lại với mẹ con tôi một cách phũ phàng. Chồng dọn hết đồ đạc cá nhân của mình sang nhà em gái ở mà không thèm nói với tôi một tiếng. Ngay cả khi biết tôi đã có thai chồng vẫn buông một câu “Mặc kệ. Muốn làm gì thì làm”. Tiền không có một xu trong túi, bị đuổi khỏi phòng trọ, tôi không còn nơi bấu víu nên về nhà mẹ ở. Đồng thời nộp đơn ly hôn lên tòa, định sinh con xong sẽ vay tiền đi nước ngoài cật lực làm ăn trả nợ, nuôi con. Thấy tôi làm căng, chồng đành về ngoại xin vào làm trong khu công nghiệp lương chỉ đủ mua sữa bỉm và chi tiêu ăn uống hàng ngày. Tôi thai yếu phải ở nhà đến tận lúc sinh. Nợ nần chồng chất, lúc đi đẻ cũng không có đồng nào trong túi mẹ phải đi vay.

Chung sống - ảnh 1
Ảnh minh họa

Rồi thì giai đoạn khó khăn nhất cũng qua. Tôi đi xuất khẩu lao động ba năm, đã trả hết nợ nần và có ít vốn dắt lưng. Tôi về quê buôn bán, nhờ trời thương mà xây được một căn nhà nho nhỏ trên mảnh đất bố mẹ đẻ chia cho. Tôi biết chồng không muốn ở gần nhà ngoại lâu dài. Anh muốn lôi tôi về quê nội để tiện chăm sóc bố mẹ anh lúc về già. Nhưng thật lòng mà nói tôi rất giận nhà nội vì những chuyện đã xảy ra. Nếu gia đình bên ấy không xúi giục thì chồng tôi đã không đổ đốn. Lúc mới lấy nhau chồng tôi rất thương vợ, cầu tiến, chăm chỉ làm việc. Chỉ vì những xích mích nhỏ mà mẹ chồng xúi con trai mình đối đầu với vợ. Chồng tôi bắt đầu lười làm, chỉ ở nhà chơi điện tử hoặc đi phượt với mọi người trong câu lạc bộ exciter. Tôi đi làm cả ngày đến đêm muộn mới về cơm không có ăn, bát đĩa, quần áo bẩn bầy biện khắp phòng. Con có khi nhịn đói mà đi ngủ.

Nhà em gái chồng ngay bên cạnh, cũng có vài sạp hàng ở chợ. Mẹ chồng lên thành phố chăm ba đứa cháu ngoại nhưng lại nặng nhọc việc trông nom cháu nội. Mâu thuẫn cứ dâng lên, chồng nghe theo mẹ mình nên suốt ba năm dài không chịu làm bất cứ việc gì. Tôi xoay vốn làm ăn kiếm tiền nuôi cả gia đình. Tiền thuê sạp hàng chợ lớn một năm mấy trăm triệu chứ đâu có ít. Chồng không đi lấy hàng cũng không chịu ra chợ bán hàng, tôi phải mất tiền thuê thêm nhân viên. Những lúc tôi đi vắng nhân viên tự nâng giá lấy tiền chênh lệch đút túi làm sạp hàng mất khách. Tiền hàng cũng hao hụt đi nhiều vì tôi không thể nào kiểm soát nổi. Chồng tôi chẳng hề thấy áy náy hay ân hận vì đã đẩy gia đình vào cơn túng quẫn. Trong một vài status trên facebook anh còn nói “quá chán ghét những người xung quanh và hận tất cả những gì đã xảy đến với mình”. 

Chồng tôi bắt vợ mình chấp nhận cảnh bồ bịch bên ngoài. “Anh sống chung với em là vì con. Còn tình cảm giữa chúng ta đã không còn nữa”. Nhưng tôi không muốn duy trì một vỏ bọc hạnh phúc. Các con rồi cũng lớn lên, chúng sẽ hiểu được bi kịch gia đình. Đến khi đó chúng càng thêm tổn thương hơn. Tôi không muốn “chung sống” một cách tạm bợ. Đã cùng ngồi ăn với nhau bữa cơm, nằm cùng trên một chiếc giường, chui ra chui vào dưới một mái nhà thì phải có trách nhiệm yêu thương và chăm sóc lẫn nhau. 

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

(PNTĐ) - Phí Thanh Thảo là một trong những gương mặt vận động viên bắn súng trẻ nổi bật nhất Việt Nam hiện nay. Sinh năm 2004, cô được giới chuyên môn và người hâm mộ thể thao Việt Nam chú ý không chỉ bởi thành tích thi đấu xuất sắc mà còn bởi ngoại hình rạng rỡ, phong thái tự tin mỗi khi xuất hiện trên đường bắn cũng như ngoài đời thường.
Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

(PNTĐ) - Cô giáo Nguyễn Xuân Lan, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Marie Curie (cơ sở Mỹ Đình, Hà Nội) với hơn 30 năm miệt mài với phấn trắng và bảng đen, không chỉ là người lái đò vững tay mà còn là người “bà” hiền hậu, luôn ở bên từng bước phát triển của học sinh, trở thành hình ảnh tiêu biểu của tình yêu nghề, yêu trẻ trong lòng phụ huynh và học sinh.
Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

(PNTĐ) - Hà Nội từng được gọi bằng một cái tên: Kẻ chợ. Cách gọi mộc mạc nhưng hàm chứa nhiều tầng ý nghĩa về một đô thị buôn bán, giao thương, nơi con người gặp gỡ và tạo nên nhịp sống sôi động. Trải qua nhiều thế kỷ, cùng với sự phát triển của kinh thành Thăng Long - Hà Nội, văn hóa Kẻ chợ không mất đi mà tiếp tục biến đổi, thích nghi, để rồi vẫn hiện hữu rõ nét trong những không gian quen thuộc, tiêu biểu là chợ Đồng Xuân.
“Số hóa” hoạt động Hội

“Số hóa” hoạt động Hội

(PNTĐ) - Thời gian qua, các cấp Hội LHPN Hà Nội đã đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin (CNTT) trong hoạt động Hội. Thực tế cho thấy, công tác số hóa hoạt động Hội, đồng bộ từ nâng cao nhận thức, trình độ; đổi mới tuyên truyền; đa dạng hoạt động... mang lại hiệu quả rõ rệt, giúp phong trào thi đua của Hội Phụ nữ ngày càng lan tỏa, có sức hút.
Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

(PNTĐ) - Đêm Giao thừa Tết Bính Ngọ 2026 sẽ vắng bóng chương trình “Gặp nhau cuối năm - Táo quân”. Việc tạm dừng một chương trình được nhiều thế hệ khán giả yêu mến gợi ra một câu hỏi lớn hơn: Giữa những chuyển động mạnh mẽ của đời sống hôm nay, khán giả đang thực sự chờ đợi điều gì ở các chương trình hài Tết dịp năm mới?