Cúc họa mi và phố

Chia sẻ

Từng ngõ phố, từng tên đường, từng hàng cây của Hà Nội đều có thể gọi tên thành “cố nhân” nhưng đâu phải vì thế mà mảnh đất này thành già nua, cũ kỹ. Hà Nội với mỗi người là những gam màu cảm xúc buồn vui, nuối tiếc riêng. Tôi nhớ con đường nhỏ và những chiếc xe chở cúc họa mi vào phố làm nên một mùa thu phiêu lãng của Hà Nội.

Người đất kinh kì vốn yêu hoa. Từ mùa sen Tây Hồ, mùa loa kèn, mùa đào Nhật Tân… Hoa đã làm nên hương sắc bốn mùa, hoa thổi hồn cho những họa phẩm và góp phần tạo nên sự thanh tao, kín đáo trong tâm hồn con người Hà Nội.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Tôi nhớ mùa thu ấy rét muộn hơn và thưa vắng những cơn mưa. Sớm mùa thu Hà Nội có hơi may se lạnh như sự huyền diệu của một câu chuyện cổ tích giăng đầy trên phố. Những chiếc khăn mỏng vắt ngang bờ vai cô gái. Từng con ngõ như vắng hơn, dài hun hút. Trên con phố Đê La Thành, từ bao giờ đã thấy một người phụ nữ đẩy chiếc xe đạp chở đầy cúc họa mi. Những bông hoa cánh trắng, điểm nhụy vàng thanh khiết như tâm hồn người thiếu nữ đến với con phố để làm nên mùa thu. Thu mắc nợ loài hoa này một phép màu của mùa màng.

Bó cúc họa mi gói trong tờ giấy báo được người mua khẽ bồng trước ngực. Có lẽ vì loài hoa này không sặc sỡ, không quá diêm dúa nên được người Hà Thành chọn, được yêu và được tôn sùng như sứ giả của mùa thu ở phố. Người ta tặng cúc họa mi cho vợ, cho người thương, hay đơn giản là cho một người bạn cũ đều mang một thông điệp riêng. Nhưng với tôi, hình ảnh bó cúc họa mi đầu mùa được cắm trong chiếc bình gốm men rạn lại gợi một kỷ niệm thật đặc biệt trong cái lần về qua phố để thấy lại bóng dáng cổ nhân xưa. Đâu đây, bên chén trà chiều, những bông cúc họa mi đang nhắc lại những kỷ niệm, những câu nói, những nụ cười của ai đó tưởng như thật gần mà đã xa xôi mãi.

Cúc họa mi đi vào từng ngõ nhỏ, từng ô cửa làm nên một sắc thu giản dị. Loài hoa không gắn với một danh hiệu gì lớn lao, luôn tượng trưng cho những gì bâng khuâng, phảng phất. Nhắc đến Hà Nội là nhắc đến phố xá, vỉa hè cả ngàn năm đã làm nên bản sắc kinh thành. Phố trở thành nơi lưu giữ những dấu ấn thời gian một phần nhờ ở cúc họa mi. Mùa hoa được nhớ đến bởi trong như tiếng họa mi rừng hót khi cơn mưa vừa tạnh… tất cả cứ vất vít, đan cài khó có thể tách bạch trong sắc thu.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Người con gái ấy yêu cúc họa mi bởi sự nhẹ nhàng và tha thiết. Hà Nội có biết bao nàng thiếu nữ yêu cúc họa mi như thế mà sao tôi chỉ nhớ mùa hoa ấy, chỉ thương người con gái ấy? Hình như mùa thu đẹp dịu dàng nhưng cũng có nỗi niềm riêng khó nói như em ngày xưa. Hôm nay, những bông cúc họa mi của Hà Nội đang nở giữa khoảng cách tưởng như thật gần mà mênh mông giữa chúng mình. Sẽ chỉ còn là kỷ niệm đẹp nhé những con phố Hoàng Cầu, Giảng Võ, Đê La Thành… còn dang dở, còn nuối tiếc và nên thơ.

Hà Nội của tôi là những khắc khoải của cúc họa mi, mỗi mùa thu lại nhắc đến kỷ niệm xưa, thêm yêu phố nhỏ, ngõ nhỏ và mùa thu dịu dàng đã lắng sâu trong tâm hồn mình.

LƯƠNG VIỆT

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.