Đôi que đan

Thái Anh
Chia sẻ

(PNTĐ) - Hôm đó, bà gọi điện, nói tôi cuối tuần về nhà bà thì nhớ theo mang đôi que đan. Đó là que đan mà bà cho tôi mượn khi tôi nói với bà là tôi thích học đan áo len.

Nhưng kỳ thực, tôi chỉ tý toáy đan được dăm bữa là chán. Rồi tôi bỏ cả len và que đan vào chỗ nào đó trong phòng ngủ. Nếu không có cuộc điện thoại của bà, chắc tôi còn không nhớ có sự hiện diện của chúng trên đời.

Nhưng tôi lại ngại đi tìm lại que đan nên cuối tuần đó, tôi lấy cớ bận việc để không về bà, và cũng để bà không thể hỏi tôi về đôi que đan. Qua mấy ngày yên ổn, lần thứ 2 bà lại gọi nhắc tôi trả bà que đan vì bà có việc. Tôi khất lần rồi lại “bỏ bom” bà. 

Lần thứ ba thì bà tôi dỗi cháu. Bà nói tôi bằng mọi cách phải trả cho bà, nếu không thì bà yêu cầu bố mẹ tôi mua đền bà. Chuyện đến tai bố mẹ, ngay tối đó, bố mẹ bắt tôi đi tìm bằng được đôi que đan mới thôi. Mất gần 2 tiếng, tôi mới tìm thấy chúng nằm lăn lóc ở dưới gầm giường giữa lớp bụi mờ. Tất nhiên là tôi lôi chúng lên và ngay hôm sau phóng xe đến nhà bà để trả lại bà. Tôi nghĩ bà tôi lẩm cẩm. Có mỗi đôi que đan chả có giá trị gì mà bà cứ làm như quý giá lắm.

Đôi que đan - ảnh 1
Ảnh minh họa

Rồi cũng đến sinh nhật của tôi 18 tuổi. Năm nào cũng vậy, cứ vào ngày đó là trời trở rét. Mẹ tôi kể, lúc đau đẻ tôi, bố đèo mẹ trên xe máy vào bệnh viện mà hai bên gió rít bên tai.

Mẹ tôi mua tặng tôi một quyển truyện tranh đúng thể loại mà tôi thích. Bố thì mua cho tôi một bộ vợt cầu lông. Riêng món quà của bà được gói trong một tờ giấy báo. Tôi hứng thú nhất với quà của bà vì bà tôi không có tiền, cũng chẳng có điều kiện ra khỏi nhà vì bà yếu rồi, đi đâu toàn phải nhờ con cháu đèo. Tôi mở tờ giấy báo ra, bên trong là một chiếc khăn len màu xám. Lập tức, tôi liên tưởng tới đôi que đan bà đòi tôi hôm nào và hiểu ra vấn đề. Bà muốn tự tay đan một chiếc khăn len để kịp tặng tôi vào sinh nhật. Trong những ngày giá lạnh này, chiếc khăn len của bà sẽ đem lại sự ấm áp cho tôi. 

Bà tôi có 4 cháu nội ngoại. Thời thơ ấu của chúng tôi đều gắn với những chiếc áo len của bà đan cho. Sau đó, bà ít đan dần vì mắt cũng kém và tay cũng yếu đi. Đến lần này, bà coi mốc tuổi 18 của tôi là một sự kiện quan trọng nên muốn tặng tôi thứ gì đó thật đặc biệt và ý nghĩa. Và bà chỉ có thể đan len. 

Vậy mà tôi đã nghĩ bà thật là phiền phức và lẩm cẩm rồi. 

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Chạm vào tháng Chạp

Chạm vào tháng Chạp

(PNTĐ) - Thời gian dần trôi đưa ta chạm vào tháng Chạp. Chạm vào tháng Chạp lòng ta bất chợt ngân rung nhưng giai điệu của cuộc sống, những bay bổng diệu kỳ của tâm hồn và cả những lo toan tất bật của thường nhật.
“Cánh cửa” giúp phụ nữ và trẻ em thoát khỏi bạo lực

“Cánh cửa” giúp phụ nữ và trẻ em thoát khỏi bạo lực

(PNTĐ) - Ẩn sau những cánh cửa khép kín của nhiều gia đình là những năm tháng phụ nữ và trẻ em âm thầm chịu đựng bạo lực, tổn thương cả thể chất lẫn tinh thần nhưng không biết phải đi đâu, tìm ai. Trong bối cảnh đó, việc xây dựng và phát triển hệ thống “Nhà an toàn” không chỉ là giải pháp hỗ trợ khẩn cấp, mà đang dần trở thành một thiết chế xã hội có ý nghĩa chiến lược trong bảo vệ phụ nữ, trẻ em và phòng, chống bạo lực gia đình.