Không phải vậy đâu

Thái Anh
Chia sẻ

(PNTĐ) -Mỗi lần có ai đó phàn nàn gì về tôi, ông ngoại thường bảo: “Không phải vậy đâu, ông tin cháu ông sẽ làm tốt”. Cũng nhờ được ông tin tưởng mà tôi mới có được ngày hôm nay.

Tôi là đứa cháu đầu tiên chào đời của gia đình, cũng là cháu gái duy nhất. Sau tôi chỉ toàn là các em trai. Bố mẹ tôi ở chung với ông bà ngoại đến năm tôi 12 tuổi mới chuyển ra ngoài ở riêng. Nhờ đó tôi có nhiều thời gian gắn bó với ông ngoại nhất trong số các cháu khác.

Điều tôi nhớ và cảm động chính là ông luôn đặt niềm tin tuyệt đối vào tôi. Với một đứa trẻ cá tính như tôi, niềm tin đó có ý nghĩa rất quan trọng.

Tôi còn nhớ hồi mới vào tiểu học, một lần, tôi nghe thấy mẹ buột miệng than phiền với ông ngoại: “Con bé này có vẻ không ham học. Tối nào cũng phải giục ngồi học như hò đò”.

Ông liền bảo: “Không phải vậy đâu, trẻ con đứa nào chả thích chơi. Vấn đề là con phải động viên, tạo môi trường thuận lợi để cháu tập trung học. Nếu cháu chưa hiểu bài thì con giảng giải cho cháu”.

Khi tôi chuẩn bị thi vào cấp 3, tôi lại vô tình nghe mẹ kể với ông: “Nó học dốt, lại không chăm, nhiều khả năng không thi đỗ được vào trường cấp 3 công lập”. 

Không phải vậy đâu - ảnh 1
Ảnh minh họa

Ông ngoại liền phê bình mẹ: “Không phải vậy đâu, ông thấy là cháu dạo này đã có ý thức học tập rồi. Con không được chê cháu mà phải tin tưởng, nhìn thấy sự thay đổi ở con mình. Cháu chưa làm mà con đã nghĩ cháu không làm được thì làm sao động viên con được?”.

Quả thực, câu nói đó của ông khiến tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Tôi không muốn chứng minh là ông đúng và mẹ tôi đã sai, và rằng, tôi đã cố gắng hết sức. Kết quả là năm đó, tôi đã đỗ vào trường công lập theo nguyện vọng 2.

Rồi sau khi lên cấp 3, tôi cũng có phần hơi “xả láng” nên kết quả học kỳ 1 năm lớp 10 chưa tốt lắm. Mẹ tôi lo tôi sa sút nên lại “mách” tội tôi với ông. Thay vì mắng tôi, ông ngoại vỗ vai tôi bảo: “Không phải vậy đâu, cháu ông sẽ học tốt, phải không?!. Cháu còn phải thi đỗ vào đại học để cho ông còn tự hào về cháu. Ông sẽ sống thật lâu, đợi tới ngày cháu bảo vệ tốt nghiệp nữa”.

Nghe câu “không phải vậy đâu” quen thuộc của ông mà tôi hơi xấu hổ trong lòng. Tuy nhiên, vì không muốn niềm tin của ông đặt vào tôi là nhầm chỗ, tôi đã âm thầm thay đổi. Mỗi lần định buông bút đi chơi, tôi nghĩ tới ông nên lại ngồi học cho xong bài. Và cuối cùng, 3 năm sau, tôi đã thi đỗ vào trường Đại học Ngoại thương.

Thực ra, những lời động viên của ông với tôi, tưởng chỉ là thoảng qua nhưng lại như liều doping giúp tôi thêm cố gắng. 

Nhân đây, tôi muốn nói lời cảm ơn thật nhiều tới ông. “Đúng là “không phải vậy đâu ông”, cháu sẽ không lười, không từ bỏ, cháu sẽ tốt nghiệp đại học để còn mời ông tới dự, ông nhé”. 

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.