Món quà sinh nhật tặng bà

Thái Anh
Chia sẻ

(PNTĐ) - Hôm đó là sinh nhật bà 77 tuổi. Anh em chúng tôi quyết định đưa bà đến một nơi đặc biệt…

Đó là một cửa hàng gội đầu ở đầu ngõ. Chúng tôi nhờ cô chủ quán gội đầu cho bà.

Không để bà từ chối, chúng tôi giục bà lên bàn nằm.

Thời nay, với nhiều người, việc ra hàng gội đầu là rất bình thường. Nhưng, nói chắc không ai tin, đây là lần đầu tiên bà tôi được người khác gội đầu cho. Còn nếu tính số lần ra hàng để cắt tóc thì trong cuộc đời bà, có lẽ đếm không quá 5 ngón trên một bàn tay. Bình thường, bà tôi toàn đứng trước gương rồi tự cắt tóc cho mình. 

Mọi năm, sinh nhật bà, chúng tôi thường mua cho bà áo đẹp, thuốc bổ. Nhưng bà tôi ít dùng, hoặc là lại đợi dịp thích hợp để cho lại con cháu. Tính bà tôi là thế, chỉ luôn nghĩ cho người khác mà quên đi bản thân mình.

Cách đây 1 năm, bà tôi bị một trận ốm thập tử nhất sinh, may mà qua khỏi. Nhưng sau đó, bà xuống sức trông thấy. Bà đi lại không còn nhanh nhẹn vì đau xương khớp. Một lần, tôi về chơi đúng lúc bà đang chuẩn bị gội đầu. Bà chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, một tay múc nước gội đầu. Ở tuổi bà, ngồi khom lưng gội đầu như vậy thật không dễ dàng gì. 

Món quà sinh nhật tặng bà - ảnh 1
Ảnh minh họa

Tôi thấy rất thương liền hẹn lần tới sẽ về đưa bà đi gội đầu ở ngoài hàng. Nhưng bà tôi xua tay, nói tóc bà giờ lưa thưa rồi, đi gội đầu ngoài hàng chỉ tốn tiền vô ích. Vẫn là sự từ chối để con cháu chăm sóc cho bà.

Và thế là lần này, sinh nhật bà, chúng tôi quyết định phải đưa bà ra ngoài hàng gội đầu mà không cho bà cơ hội thoái thác. Chúng tôi muốn bà sẽ không phải vất vả ngồi gội đầu nữa. Đã đến lúc, bà tôi có quyền được hưởng thụ rồi. 

Nằm trên bàn gội, lúc đầu, bà tôi còn ngại ngần, trách mắng chúng tôi. Nhưng một lát sau, tôi thấy bà nằm thật yên, hai mắt bà nhắm lại. Cái cảm giác dễ chịu khi được người khác vỗ về mái tóc đã giúp bà đi vào giấc ngủ. 

- Chị ơi, từ nay, chúng em muốn nhờ chị gội đầu thường xuyên cho bà em. Chúng em sẽ thuyết phục để bà em không sợ bị tốn tiền. Chúng em giờ đã lớn, đều đi làm, tự kiếm ra tiền nên có thể lo cho bà rồi.

Chị chủ cửa hàng gội đầu đồng ý, còn tấm tắc khen bà tôi may mắn vì có đàn cháu hiếu thảo. Nhưng trong lòng, tôi lại nghĩ khác. Tôi thấy mình đợi tới bây giờ mới báo hiếu bà là quá muộn. Không chỉ là việc ra hàng gội đầu, bà tôi vẫn còn nhiều điều chưa biết, nhiều món ăn ngon chưa được thử, nhiều vùng đất mới chưa được đặt chân tới…

Liệu bà còn bao nhiêu sinh nhật nữa như thế này để chúng tôi kịp sửa sai?

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Vết sẹo

Vết sẹo

(PNTĐ) - Su bất giác nhìn lên người đàn ông đối diện, anh ta vẫn đang nhìn Su một cách chăm chú dù Su đang chờ thời gian trôi qua một cách chậm rãi và cô đọng.
Ông lão sửa giày

Ông lão sửa giày

(PNTĐ) - Thị trấn tuy không lớn nhưng già trẻ đều đi giày. Dù giày cũ không mang được, giày mới thì có lúc cũng phải sửa, cho nên dù là giày mới hay giày cũ đều phải nhờ thợ sửa giày xử lý mới có thể sử dụng được. Ông già nổi tiếng là giỏi việc này.