Một lần

Hòa Bình
Chia sẻ

(PNTĐ) -Quả thật như người ta thường nói, các thi sĩ là bậc thầy khi viết về tình yêu. Thật ra, khi yêu thì chẳng riêng gì các thi sĩ mà bất kỳ người nào cũng thấy rung động...

Anh đã một lần chạm phải tóc em
Chỉ lần ấy mà không sao gỡ nổi
Anh như một đôi cánh chuồn chuồn
Bị chấm nhựa trong ngày tươi sáng ấy.

Anh bỗng thấy mình mạnh mẽ lớn lao
Qua khu rừng có lời ca dẫn dắt

Em nhớ thương ơi
Chúng ta sống vì nhau
Chúng ta hát vì nhau
Chúng ta buồn cũng vì nhau
Trời thấy vậy cho mùa xuân trở lại

Từ dạo ấy những ngôi sao tinh quái
Cứ tìm mình dưới đáy biển đêm đêm

                 (Thương lượng với thời gian, NXB Hội nhà văn, 2005)
                                                                                     Hữu Thỉnh

Một lần - ảnh 1
Minh họa sưu tầm

LỜI BÌNH:
Quả thật như người ta thường nói, các thi sĩ là bậc thầy khi viết về tình yêu. Thật ra, khi yêu thì chẳng riêng gì các thi sĩ mà bất kỳ người nào cũng thấy rung động, cũng muốn ghi lại bằng nhật ký, thư tình cho cảm xúc ấy nhưng chỉ có thi nhân nói về diễn biến tâm lý, về những cung bậc cảm xúc ấy là hay nhất. Ban đầu là thế này:

Anh đã một lần chạm phải tóc em
Chỉ lần ấy mà không sao gỡ nổi
Anh như một đôi cánh chuồn chuồn
Bị chấm nhựa trong ngày tươi sáng ấy.

Tình yêu bao giờ cũng có một nguyên cớ, thực ra đó còn là cơ duyên nữa. Không phải ai cũng được chạm vào mái tóc ấy và ai cũng được… tương tư đâu, nó lạ lắm, nên nhà thơ mới viết: “Chỉ lần ấy mà không sao gỡ nổi”. Thì ra, có một chất “keo” kỳ lạ, đã chạm phải là vương vấn nhưng kỳ diệu hơn là khi ta không muốn lìa xa:

Anh như một đôi cánh chuồn chuồn
Bị chấm nhựa trong ngày tươi sáng ấy.

Chẳng biết, khi bị rơi vào “bẫy” ái tình, trái tim với cánh chuồn chấp chới ấy có những xúc cảm gì nhưng chỉ biết đó là một ngày trời đẹp hơn tất thảy những ngày trước đó. Đẹp như thế nào là bởi đôi mắt nhìn nhau và cùng cảm nhận được. 

Anh bỗng thấy mình mạnh mẽ lớn lao
Qua khu rừng có lời ca dẫn dắt

Chẳng phải ngẫu nhiên mà bỗng dưng chỉ có hai câu thơ đủ tạo thành một khổ như thế. “Lời ca” ở đây là gì nếu không phải lời tình yêu tha thiết nhất của trái tim, dẫn dắt anh đi qua những khu rừng, vượt qua chông gai, thử thách? Các thủy thủ trên tàu đã từng nghe thấy tiếng hát của nàng tiên cá; Mỵ Nương đã từng say tiếng sáo Trương Chi và trong mỗi người đang yêu, chất men của lời ca ấy còn vương vấn. Thế rồi, lời ca ấy ngân lên như điệp khúc:

Em nhớ thương ơi
Chúng ta sống vì nhau
Chúng ta hát vì nhau
Chúng ta buồn cũng vì nhau
Trời thấy vậy cho mùa xuân trở lại

Điều tuyệt vời nhất, diệu kỳ nhất của tình yêu là đất trời cũng cảm động. Đây không còn là mối tình trong thơ nữa mà đã bước sang thế giới của cổ tích, của tiểu thuyết từ lúc nào không hay: “Trời thấy vậy cho mùa xuân trở lại”. Khi đã biết “sống vì nhau”, “hát vì nhau” và “buồn cũng vì nhau”, có nghĩa họ đã là một, không thể tách bạch nổi.

Sau tất cả những sôi nổi, rạo rực nhớ thương ấy là gì? Phải là người yêu chân thật mới hiểu cái khó của tình yêu này, mới lộ diện sự ngang trái ấy. Đúng là có gì đó éo le, tiếc nuối khó có thể đến với nhau. 

Từ dạo ấy những ngôi sao tinh quái
Cứ tìm mình dưới đáy biển đêm đêm

Khi trái tim mình thao thức, sẽ tự soi vào mình để tìm thấy tình yêu. Dù phải xa cách, dù phải kìm nén nhưng tình yêu ấy sẽ không bao giờ mất đi, không bao giờ lụi tàn. Chỉ cần một lần như thế  là đủ để yêu thương mãi mãi. Với Một lần của Hữu Thỉnh, người đọc sẽ còn thấy rung động mãi. 

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.