Nhật ký mẹ và Chip

Thái Anh
Chia sẻ

(PNTĐ) - Mỗi ngày, mẹ đều ghi lại những câu chuyện nho nhỏ, vui vui của mẹ và Chip. Mẹ hy vọng khi Chip lớn, mẹ sẽ mang nhật ký này ra đọc, để vui, để cười và để cảm ơn vì ông Trời đã cho mẹ được làm mẹ của một bé Chip tuyệt vời như thế.

1

Hồi lên 3 tuổi, Chip bắt đầu trở thành cái đuôi của mẹ. Chip cứ đi theo mẹ khắp nhà, cả khi mẹ vào nhà vệ sinh, Chip cũng đứng ở ngoài đợi. Rồi Chip gõ cửa hỏi: “Mẹ ơi, mẹ làm gì ở trong đó mà lâu thế?”. Nhớ một lần nhà đang có khách, Chip cũng véo von hỏi vọng từ ngoài vào: “Mẹ ơi, mẹ đang tắm ạ. Mẹ mở cửa nhà tắm cho Chip vào xem mẹ được không?” làm cho mẹ ngượng chín cả mặt.

Lên 4 tuổi, Chip bị tivi và Ipad lôi cuốn nên không còn thấy việc đi theo mẹ hấp dẫn nữa. Nhưng, Chip khôn tới mức sợ sẽ làm mẹ buồn. Vì vậy, Chip an ủi mẹ: “Mẹ ơi, Chip ngồi ngoài phòng khách xem tivi chứ không đi theo, đứng dưới chân làm phiền mẹ nữa. Từ nay, mẹ nấu bếp sẽ không sợ làm Chip bị bỏng, mẹ nhỉ”. Lần khác, Chip còn dẻo quẹo: “Chip xem Ipad cho vui thôi, chứ Chip lúc nào cũng yêu mẹ nhất. Mẹ ở trong trái tim của Chip đây này. Còn Ipad, chỉ ở trong mắt của Chip thôi”. Nghe Chip nói vậy, có bà mẹ nào giận Chip được nữa.

Nhật ký mẹ và Chip - ảnh 1
Ảnh minh họa

Lên 5 tuổi, Chip đi học mẫu giáo, nghe cô giáo dặn là về nhà nhờ bố mẹ kể chuyện cho nghe trước khi đi ngủ. Chip cũng muốn thế nhưng Chip sợ mẹ đi làm cả ngày đã mệt rồi, tối lại phải đọc truyện cho Chip thì thương quá. Vì thế, Chip rủ mẹ vào giường để Chip đọc truyện cho mẹ nghe. Mẹ nằm nhắm mắt mãi mà xung quanh chẳng có tý âm thanh nào phát ra. Mẹ mở mắt, thấy Chip đang dơ cuốn truyện tranh ra trước mặt mẹ. Rồi Chip giải thích: “Mẹ ơi, cuốn truyện này hay quá, con rất muốn biết trong truyện có nội dung gì để đọc cho mẹ, nhưng con lại không biết chữ. Thế nên, con chỉ đọc cho mẹ nghe bằng cách xem tranh thôi ạ”.

Mẹ vừa buồn cười, vừa thương Chip. Thế là mẹ nói Chip nằm xuống để mẹ đọc truyện cho Chip nghe vì mẹ không muốn cuốn truyện hay như thế mà Chip không thể biết nội dung là gì. Trước khi nghe mẹ đọc, Chip còn hỏi mẹ: “Mẹ ơi, mẹ đọc truyện cho con có mệt không? Hay là con sẽ ngủ thật nhanh để mẹ không phải đọc nhiều, mẹ nhé”. Lúc đó, mẹ chỉ muốn nói với Chip thế này: “Dù có mệt mỏi, vất vả đến đâu, mẹ cũng sẽ hy sinh tất cả cho Chip chứ không chỉ là đọc truyện cho Chip nghe đâu”.

2

Ban ngày mẹ đi làm, Chip đi học nên hai mẹ con chỉ có buổi tối bên nhau. Riêng cuối tuần, mẹ có nguyên cả ngày ở bên Chip. Cứ sau buổi trưa là mẹ “mời” Chip sang phòng mẹ để hai mẹ con cùng tâm sự rả rích. Chip thích nhất là được nằm úp mặt xuống gối để mẹ xoa lưng cho. Chip bảo đấy là “kiến bò” vì các ngón tay mẹ xoa lên lưng Chip, giống như một đàn kiến đang bò. Chip khen: “Con chỉ thích kiến bò từ tay mẹ thôi, còn con không thích kiến thật bò lên lưng mình. Đúng là mẹ giỏi thật”. Biết là Chip nịnh, nhưng mẹ vẫn thấy lọt lỗ tai lắm.

Lần khác, sau khi hai mẹ con đi chơi sở thú về, nằm bên Chip, mẹ hỏi: “Con thích con gì nhất trong sở thú?”. Mẹ đoán là Chip sẽ thích con chim công, con voi, con ngựa vằn. Nào ngờ Chip đáp: “Con thích nhất là con hổ”. Mẹ lại hỏi: “Vì sao con thích hổ. Mẹ tưởng hổ là loài ăn thịt thì Chip sẽ sợ chứ?”. Nhưng Chip quả quyết: “Con không sợ hổ. Vì mẹ là mẹ hổ. Con yêu mẹ nên con yêu cả loài hổ luôn”. Chẳng là, bố vẫn trêu mẹ là mẹ hổ, vì hay càm ràm, nhắc nhở Chip phải thế này, thế kia. Nhưng hôm nay, câu nói của Chip đã khiến cho trái tim mẹ tan chảy. Mẹ hiểu rằng, trong mắt Chip, mẹ vẫn luôn ở vị trí thứ nhất.

3

Chip rất thích được mẹ chải tóc cũng rất thích bất cứ thứ đồ chơi, quần áo nào mẹ mua cho Chip. Món ăn nào mẹ nấu, Chip cũng khen nức nở. Mỗi lần trở về từ trường mẫu giáo, Chip luôn xuýt xoa: “Ở trường, con chỉ mong được về ăn cơm mẹ nấu. Cơm mẹ nấu là ngon nhất trên đời”. Một hôm, vừa chải tóc cho Chip, mẹ vừa hỏi: “Sau này lớn lên, Chip còn muốn mẹ chải tóc cho Chip nữa không?”. Chip gật đầu: “Con thích mẹ chải tóc cho con đến năm 10 tuổi, 20 tuổi, 30 tuổi rồi 100 tuổi ạ”.

Mẹ cười và biết sau này khi Chip bước vào tuổi teen, Chip sẽ có gu thời trang của riêng mình. Chip có thể cũng sẽ giống các chị tuổi teen bây giờ, để tóc tém, rồi còn nhuộm màu nâu đỏ, màu tím nữa cơ. Chip không còn thích mặc váy màu hồng, đeo cặp hồng nữa mà sẽ mặc quần bò rách, áo hai dây màu trầm. Rồi sẽ có những buổi tối, Chip gọi điện về cho mẹ báo: “Con không ăn cơm nhà, tối về muộn, mẹ đừng đợi con”. Nếu có bị mẹ nhắc nhở, Chíp cũng như các chị ấy sẽ lại càu nhàu: “Con lớn rồi, mẹ để cho con tự do đi”, “Con biết rồi, mẹ không phải nói nữa”.

4

Vẫn biết là thời gian Chip sẽ lớn dần. Và mỗi một giai đoạn, mẹ sẽ được yêu Chip theo một cách khác nhau. Nhưng thôi, được đâu hay đó. Ngay từ bây giờ, mẹ sẽ tận hưởng tất cả những khoảnh khắc Chip còn bé, còn nũng nịu và luôn thích quấn quýt bên mẹ. Chip có thể dễ dàng nói ra lời yêu mẹ, vòng tay ôm lấy mẹ và thơm lên má mẹ mà không thấy ngại ngần, xấu hổ. Chip cũng cần được mẹ chăm sóc, lo lắng từng miếng ăn, giấc ngủ thay vì có thể tự lập và dần bước ra xa khỏi vòng tay của mẹ.

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.