Ở nơi xa ấy, hẳn anh sẽ vui lắm...

Chia sẻ

Thời gian thấm thoắt trôi qua đã 10 năm, kể từ cái ngày mà em như chết lặng khi nhìn thấy anh nằm bất động dưới đường trong cái đêm mưa tầm tã ấy. Lúc đó, cả thế giới dường như đã sụp đổ hoàn toàn bên trong một cô gái tưởng chừng rất mạnh mẽ như em.

Ngày ấy, bé Dứa mới được 6 tuổi, còn thằng cu Bin của chúng mình vẫn còn đang lững thững tập đi những bước chân đầu đời. Bản thân chúng nó còn quá nhỏ để có thể hiểu và chịu đựng được nỗi đau mất đi một người cha, một chỗ dựa vững chãi mà chúng nó xứng đáng được có.

Lúc anh ra đi cũng là thời điểm gia đình mình đang thật bình yên và hạnh phúc. Mặc dù về điều kiện vật chất khi đó cả hai vợ chồng vẫn phải dành dụm từng đồng để nuôi con, nhưng với em, đó là những tháng ngày mà cho tới suốt cuộc đời sau này em cũng không bao giờ quên được. Dù vất vả, mệt mỏi nhưng chúng ta vẫn luôn bên nhau, yêu thương chia sẻ và cùng nhau cố gắng vì một tương lai tươi sáng.

Ảnh minh họa.Ảnh minh họa.

Mất anh, em như người điên mất trí, không còn tin vào cuộc sống này nữa. Cả ngày chỉ biết tự nhốt mình trong căn phòng trọ nhỏ của hai đứa ngồi ôm di ảnh của anh mà khóc. Biết làm sao được khi nỗi đau ấy quá lớn...

Đã nhiều lần em từng cảm thấy không chịu đựng được, muốn buông bỏ tất cả để đi theo anh. Nhưng, nhìn thấy hai đứa con của chúng mình còn quá nhỏ bé, em lại như người tỉnh mộng, gắng gượng đứng dậy bước tiếp. Hai đứa trẻ bé nhỏ của chúng ta chính là điều níu giữ em lại giữa cõi đời này, mạnh mẽ gạt nước mắt mà tiến về phía trước. Em bắt đầu thay đổi bản thân, không còn thu mình trong căn phòng nhỏ nữa. Em đã ra ngoài tìm một công việc, bươn chải, học thêm những điều mới để có được một tương lai tươi sáng cho Dứa và Bin, xoa dịu đi phần nào nỗi đau mất cha của chúng nó.

Nỗ lực của em cũng đã được đền đáp, anh ạ. Em dần được thăng tiến trong công việc, tự mua được một căn hộ khang trang cho ba mẹ con nhờ chắt chiu, cóp nhặt từng đồng. Hôm sang nhà mới, trong lòng em xốn xang và nghĩ tới anh rất nhiều. Em đã cố kìm nén cảm xúc của mình để ngăn những dòng nước mắt từ từ lăn xuống hai má, nhưng rồi cũng không thể khi nghe Dứa nói: “Ước gì có bố ở đây giờ này cùng mẹ con mình…!”.

Cả đêm hôm đó trong căn nhà mới, em không thể nào ngủ được vì nhớ anh. Và rồi em lại tự hỏi bản thân, không hiểu em đã mắc những lỗi lầm gì mà ông trời lại khiến anh rời xa em mãi mãi, tại sao em lại không xứng đáng có được hạnh phúc, một tổ ấm đơn giản như bao người phụ nữ khác? Hôm nay, lúc dọn nhà Dứa và Bin tranh cãi với em về việc tìm một nơi thật trang trọng nhất để đặt tấm hình của anh. Giải pháp cuối cùng mà em cho là hiệu quả nhất là phòng Dứa cũng có và phòng Bin cũng có. Còn em, anh mãi mãi đã ở trong trái tim em rồi.

Hôm nay là ngày giỗ của anh, em đã giả vờ quên để xem các con có nhớ hay không. Em đã cố tình thức dậy thật trễ để xem mọi việc diễn ra thế nào. Anh biết không, khi bước ra khỏi phòng em đã thực sự ngạc nhiên khi thấy hai đứa con của chúng mình đang bảo nhau lau dọn bàn thờ, bày biện hoa quả để thắp hương cho anh. Nhìn những việc làm đó, một lần nữa em lại không kìm được nước mắt mà chạy tới ôm các con vào lòng.

Có lẽ, niềm vui lớn nhất mà em muốn dành cho anh trong ngày này là vài hôm nữa cô con gái lớn của chúng ta sẽ đi du học. Bé Dứa ngày nào nay trở thành thiếu nữ đã dành được học bổng du học toàn phần. Em biết anh vẫn theo dõi mẹ con em, và anh cũng đang vui, hạnh phúc lắm đúng không? À, còn thằng Bin nữa, càng lớn nó lại càng giống anh, từ vóc dáng cho đến cách cư xử, nói chuyện cũng ngày càng như một ông cụ non y như anh vậy. Tháng trước, em cho Bin đi học vẽ ở gần nhà. Phòng tranh thiếu nhi của con tổ chức bán tranh gây quỹ từ thiện. Cu Bin nhà mình bán được 2 bức. Đó là 2 bức tranh mà em quý nhất, một bức vẽ ba mẹ con, một bức vẽ mẹ. Nhìn hai đứa con chúng mình ngày càng lớn khôn, em tin Dứa và Bin sẽ là tác giả tự vẽ ra những điều tuyệt vời cho bức tranh cuộc đời của chúng nó.

Anh à! Đó là những gì mẹ con chúng em đã làm được sau những ngày tháng không có anh ở bên cạnh. Sau nỗi đớn đau, mất mát tưởng không thể gượng dậy. Ở nơi xa xôi ấy, em tin chắc hẳn anh sẽ vui lắm vì những người mà anh thương yêu nay đã sống xứng đáng với tình thương mà anh dành cho, phải không anh!

CÔNG NGỌC

Tin cùng chuyên mục

Xông đất, xuất hành Tết Bính Ngọ 2026: Hiểu đúng để khởi đầu hanh thông

Xông đất, xuất hành Tết Bính Ngọ 2026: Hiểu đúng để khởi đầu hanh thông

(PNTĐ) - Tết Nguyên đán là lễ hội truyền thống lớn nhất của người Việt, đánh dấu sự khởi đầu của năm mới âm lịch. Tên gọi Nguyên đán mang hàm nghĩa sâu sắc trong Hán tự: “Nguyên” là khởi đầu, nền tảng của một chu kỳ; “Đán” là buổi sáng sớm, khi mặt trời vừa vượt lên khỏi đường chân trời. Vì vậy, Tết Nguyên đán chính là “buổi sáng đầu tiên” của năm mới, biểu tượng cho sự sinh khởi, đoàn viên và hy vọng.
Thức uống detox cho cơ thể ngày Tết

Thức uống detox cho cơ thể ngày Tết

(PNTĐ) - Các thức uống detox thường giàu nước, vitamin và chất chống oxy hóa, giúp hỗ trợ loại bỏ độc tố, cải thiện tiêu hóa và kiểm soát cảm giác thèm ăn. Theo World Health Organization (WHO), duy trì đủ lượng nước trong cơ thể cũng đóng vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ quá trình trao đổi chất và giảm cân.
“Đẹp bền vững” đón Tết

“Đẹp bền vững” đón Tết

(PNTĐ) - Sở hữu một vóc dáng thon gọn để tự tin diện những bộ đồ yêu thích trong dịp Tết là nhu cầu thẩm mỹ chính đáng của phụ nữ. Tuy nhiên, thay vì chạy theo các phương pháp làm đẹp "cấp tốc" đầy rủi ro, việc hiểu đúng về cơ chế tích mỡ và nguyên tắc giảm cân khoa học sẽ giúp chị em duy trì “vẻ đẹp bền vững”.
Thông điệp của năm con Ngựa

Thông điệp của năm con Ngựa

(PNTĐ) - Tết Bính Ngọ 2026 không chỉ là dịp nhắc nhớ về con ngựa - loài vật gắn liền với sức mạnh, bền bỉ và chuyển động, mà còn mở ra cuộc trò chuyện sâu sắc về những nhịp mà chúng ta chạy trong đời. Đằng sau hình ảnh chú ngựa không ngừng phi nước đại là những triết lý về nuôi dạy con cái, vai trò của phụ nữ hay về sự khác biệt Đông - Tây và cả ước mong tìm được một nhịp sống vừa vặn cho mỗi gia đình.