Sâu lắng mùa thu

AN VIÊN
Chia sẻ

(PNTĐ) - Trong suốt bốn mùa của một năm, thu với tôi là mùa đẹp nhất, sâu lắng nhất.

Tôi yêu màu trời thu trong vắt, hiền hòa; những dải mây trắng bàng bạc bay ngang trời. Yêu những sợi nắng vàng như mật ngọt, những cơn gió heo may lả lướt trên lá cành. Và yêu hơn những loài cỏ hoa, màu vàng của lá. Tôi đứng ngẩn ngơ giữa tiết trời se sẽ mà bâng khuâng, nhung nhớ.

Mùa thu bắt đầu gọi về những cơn mưa tầm tã, dai dẳng ngày qua ngày. Nước thu trở nên xanh, nên trong hơn. Lao xao trên từng cây lá, sắc thu đang khoác lên mình màu áo mơ phai đẹp mắt.

Thu về trong niềm vui của lớp lớp đàn em tung tăng đến trường với niềm hân hoan ngời sáng. Những tà áo trinh nguyên, những nụ cười tỏa nắng, những bài học ý nghĩa. Tuổi học trò hồn nhiên, thơ mộng. Còn gì đẹp hơn thế.

Sâu lắng mùa thu - ảnh 1
Ảnh minh họa

Mùa thu dệt nên những sắc hoa đẹp đến mơ màng. Hoa sữa trắng tinh khôi, hương thơm nồng nàn. Thạch thảo tím biếc, mùi hương dịu dàng. Và tôi thích hơn vẫn là màu vàng hoa cúc. Không phải ngẫu nhiên cứ mỗi độ thu sang, loài hoa ấy lại nở vàng như thế. Cũng chẳng phải tự nhiên mà người ta thường gọi nó với cái tên quốc hoa của mùa thu. Cúc không chỉ là loài hoa đặc trưng của mùa thu. Đó còn là loài hoa bản lĩnh, luôn vươn cao, vươn xa, luôn rực rỡ, khoe sắc giữa đất trời mùa thu. Nó là minh chứng cho sự trường tồn vĩnh cửu của tình yêu và cuộc sống cùng cốt cách thanh cao của con người.

 Thu về đong đưa từng chùm quả chín thơm lừng. Ai cũng từng nâng niu trái thị thơm giữa ngày thu vàng nắng, cũng từng yêu những câu chuyện cổ tích qua giọng kể của bà của mẹ. Ai cũng đôi lần từng rào trước đón sau, khư khư giữ chùm ổi chín trong vườn cho đứa bạn chung lớp hay hứa hẹn tặng chùm quả vàng tươi ấy trong ngày sinh nhật gái bạn thân. Mùa thu đã tiếp thêm dư vị ngọt ngào, làm nên những tình cảm tốt đẹp.

Mùa thu sâu lắng với những thức quà vô cùng đặc biệt là tặng vật của đất trời. Làm sao quên được những mẻ cốm xanh mượt, nõn nà thơm dìu dịu của vị sữa lúa, của lá sen, của nắng thu quyện hòa. Mùa thu in đậm trong màu đỏ đậm của từng quả hồng chín mọng hay nải chuối tiêu trong vườn nhà ngả màu trứng quốc. Rồi thì hương thơm bay xa trên từng góc phố bởi món khoai lang luộc, khoai tây chiên... Những thức quà đồng quê dân dã, mộc mạc mà ấm áp; giản dị mà thanh tao. Thu đến rồi đi vẫn vương bao ký ức ngọt ngào.

Sâu lắng mùa thu - ảnh 2
Ảnh minh họa

Mùa thu, tôi thích lắng nghe âm thanh tiếng chuông ngân lên sớm chiều từ ngôi chùa trên đỉnh núi sau nhà. Tiếng chuông văng vẳng rồi tan loãng giữa xóm làng trầm mặc. Thời gian và lòng người như lắng lại. Những ngày theo mẹ lên chùa niệm Phật, lòng bỗng thấy thật thanh thản, an vui. Bao ưu tư, muộn phiền như được gột rửa. 

Mùa thu, tôi thường nghĩ về mẹ. Cả đời mẹ trải bao sương gió gồng gánh mưu sinh. Chẳng có lấy một tiếng thở dài hay một lời thở than. Khi bước đến tuổi xế chiều, con cái đã yên bề gia thất, cuộc sống đã đề huề no đủ, mẹ chỉ năng lên chùa. Có đôi khi tôi tò mò, mẹ hiền lành đáp: Mẹ lên chùa là để cầu an, cầu sức khỏe cho cháu con, cho cả nhà. Nghe vậy, tôi lại càng thương mẹ. Tôi thích ngắm những lúc mẹ cười, nụ cười hiền hậu chứa chan niềm yêu thương và hạnh phúc tràn đầy. 

Mùa thu mang đến yêu thương, kết nên đôi lứa. Mùa thu với những cơn gió heo may se lạnh, vì thế mà con người cần có đôi có cặp, cần hơi ấm tình yêu. Bởi thế chăng, người ta thường chọn cưới vào mùa thu. Một đám cưới lãng mạn, nhẹ nhàng với những gam màu ấm áp sẽ gọi về một tình yêu nồng nàn, thủy chung. Và mùa thu khiến con người thêm yêu đời, yêu cuộc sống là vậy. 

 “... Anh có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ/ Anh có nghe nai vàng hát khúc yêu đương/ Và anh có nghe khi mùa thu tới/ Mang ái ân, mang tình yêu tới/ Anh có nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé...”. “Mùa thu cho em” của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên là một trong số rất nhiều bài hát tôi đã nghe và yêu thích. Bài hát mang khúc yêu thương của những trái tim “vương màu xanh lá”, lãng mạn, kín đáo nhưng vẫn nồng nàn, diết da. Nếu mùa thu đã mang đến nguồn cảm hứng cho âm nhạc thì âm nhạc cũng đã giữ lại cho mùa thu những gì đẹp đẽ, nên thơ.

Mùa thu lặng lẽ trong từng bước đi âm thầm vậy mà đã khơi gợi trong lòng người bao cảm xúc, suy tư. Những tâm hồn hời hợt, khô khan và vô tâm nhất có lẽ cũng phải rung động, mơ màng trước nàng thu dịu dàng, điềm đạm.

Tin cùng chuyên mục

Bà nội “ít học”

Bà nội “ít học”

(PNTĐ) - Bố mẹ lúc nào cũng lôi bà nội “ít học” ra để làm gương cho Tôm và Tép, “rằng nếu giống bà thì sau này chỉ có về quê làm ruộng mà thôi, chẳng được ngẩng cao thành người”. Nhưng với hai anh em, bà nội mới chính là “kho tàng” đầy những điều yêu thương mà cả hai lúc nào cũng nhớ mong được tìm về.
Đàm Thủy - nơi hội tụ nét đẹp hoang sơ

Đàm Thủy - nơi hội tụ nét đẹp hoang sơ

(PNTĐ) - Xã Đàm Thủy (huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng) không chỉ là một vùng đất cổ gắn với lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc, mà nơi đây còn mang vẻ đẹp nên thơ, hùng vĩ đặc trưng của non nước Cao Bằng. Đặt chân đến mảnh đất này, du khách không khỏi ngạc nhiên trước vẻ đẹp tựa bức tranh thủy mặc mà thiên nhiên ban tặng cho Đàm Thủy, vùng đất nơi biên cương với những điểm đến hấp dẫn.
Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát

Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát

(PNTĐ) - Người phụ nữ ngót 50 tuổi hỏi đi hỏi lại rằng: “Anh ấy muốn em phải đi làm thủ tục ghi tên anh ấy vào tất cả các giấy chứng nhận sở hữu như sổ đỏ, nhà ở, xe ô tô thì mới tin rằng em yêu anh ấy thật. Em thì có tình cảm với anh ấy, nhưng em thấy cách hành xử đó khiến em thấy “sao sao”. Em nói rằng cái nhà, mảnh đất em đang có là một phần mồ hôi công sức của chồng cũ, nó sẽ là của các con em, thì anh ấy giận, mấy hôm nay ở trong đơn vị, không ra thăm em nữa. Em nhớ anh ấy lắm, nhưng em cần nghe ý kiến của các anh, chị, là những người khách quan, để em có thể vững tin hơn trong quyết định của mình”.
Tỏ tình lúc nửa đêm

Tỏ tình lúc nửa đêm

(PNTĐ) - Tốt nghiệp trường Sư phạm, chàng trai chưa đầy hai mươi tuổi được phân về một trường tiểu học vùng nông thôn hẻo lánh. Lẽ ra anh có thể về dạy ở trường cấp 2 thị trấn, nhưng không ai nghĩ rằng anh ấy lại chủ động đề xuất xin được về dạy ở một trường tiểu học có hoàn cảnh khó khăn.