Tại sao em phải đóng vai hạnh phúc?
Trước mặt những người đàn ông khác, em thường phải đóng vai một người phụ nữ có hôn nhân hạnh phúc, viên mãn. Em nói về anh với tất cả sự tự hào, ngưỡng mộ, không có điều gì để phàn nàn.
Chồng à, khi viết những dòng này, lòng em đang buồn tê tái. Ngoài kia, em biết mùa đông đang có những ngày rất đẹp, cái nắng vàng trong veo như pha lê nhuộm lên cây lá thứ ánh sáng lung linh, hoa sữa thơm ngọt trên các ngả đường... Các bạn thi nhau trưng ảnh đẹp trên facebook, khoe cùng người thương nắm tay nhau đi dạo, đi chơi... Nhưng cảnh càng đẹp, họ càng hạnh phúc bao nhiêu, lòng em lại càng tê tái bấy nhiêu.
Em cũng không nhớ đã bao lâu rồi vợ chồng mình không tâm sự, cùng bàn luận về một câu chuyện, đã bao lâu rồi mình không nắm tay nhau, hôn nhau... Bao lâu rồi anh không cười với vợ...
Ôi càng nghĩ, em lại càng thấy mối quan hệ của chúng ta dường như không giống vợ chồng. Bạn bè cũng không. Ngoài hai đứa con chung, tiền sinh hoạt anh đưa em mỗi tháng đóng góp, thì giờ chúng ta chẳng có gì chung cả.
Ảnh minh họa
Mỗi chiều đi làm về, anh thường ôm cái điện thoại, tivi. Các con thèm bố, muốn chơi với bố, anh gắt gỏng, xua đuổi. Em cũng đi làm, về đến nhà lại đầu tắt mặt tối vừa nấu ăn, dọn nhà cửa, vừa dạy con học bài... Nhưng, nỗi khổ lớn nhất với em là sự cô đơn. Anh ngồi ngay gần đó, nằm ngay cạnh mà như một người xa lạ. Đâu phải em không cố gắng. Đã bao lần em góp ý với anh, rằng vợ chồng cần chia sẻ, nói chuyện thì anh lạnh lùng: Thế có gì nói đi, em cứ muốn mọi chuyện phức tạp là sao?
Em thử tìm cách gợi chuyện, nói đủ về các chủ đề, nhưng anh cũng chỉ ừ hữ cho qua, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại. Kinh khủng nhất là mỗi tối anh đều bật tivi trong phòng ngủ, xem tới khuya. Anh biết em khó ngủ khi có tiếng ồn, đèn sáng. Nhiều khi em góp ý anh, mong anh ngủ sớm để giữ sức khỏe, nhưng không biết vô tình hay cố ý mà anh thường gắt gỏng và rằng: Tôi đi làm mệt nhọc, có quyền được nghỉ ngơi, thư giãn theo điều mình thích…
Em biết anh đang ám chỉ việc anh làm được nhiều tiền hơn em, đó cũng là lý do khiến anh tự cho mình quyền hành động như một ông chủ trong nhà. Nhưng anh ơi, thứ em cần trong đời là tình yêu anh ạ. Nếu anh thương em, yêu em, yêu các con, anh sẽ cảm nhận được nỗi đau trong em, nỗi buồn, tội nghiệp của các con, và chắc chắn anh sẽ hành động khác, chứ không phải sự ngụy biện như thế.
Hôm nay, em hẹn anh nói chuyện, anh từ chối cho rằng em nhiều chuyện, có voi đòi tiên. Em cảm thấy mình bất lực quá, không biết mình có phải là “có voi đòi tiên” hay không? Có phải mình đã đòi hỏi quá đáng hay không?
Ảnh minh họa
Màn hình điện thoại nhấp nháy: “Linh à, hôm nay anh cảm thấy em không được vui. Trong lúc bàn việc với anh, em đã ba lần hỏi cùng một câu mà anh đã trả lời em rồi. Em có chuyện gì không? Nhớ giữ sức khỏe nhé”. “Em hơi mệt một chút, tối qua do em uống cà phê muộn bị mất ngủ, cảm ơn anh!”, em nhắn lại, mà trong lòng cảm thấy buồn tủi.
Anh à, em chưa bao giờ nói với anh về những người đàn ông xung quanh em, họ có thể là sếp, là đối tác, hoặc đồng nghiệp… Nhiều người trong số họ quan tâm đặc biệt đến em. Và người nhắn tin đó, là người đã thổ lộ tình cảm với em từ rất lâu rồi. Hiện tại, người đó đang độc thân, là đối tác lớn của công ty em. Em đã phải dùng rất nhiều cách để từ chối những người đàn ông đó, và cũng là để giữ cho chính mình, cho gia đình mình.
Nhưng biết bao lần, trên đường về nhà, em đã chảy nước mắt khóc thương thân mình. Trước mặt những người đàn ông khác, em thường phải đóng vai một người phụ nữ có hôn nhân hạnh phúc, viên mãn. Em nói về anh với tất cả sự tự hào, ngưỡng mộ, không có điều gì để phàn nàn. Em muốn cho họ thấy, họ sẽ không có cơ hội nào để họ chen bước vào cuộc hôn nhân của chúng mình.
Để rồi, sau đó, là sự cô đơn, trống vắng. Cuộc đời thật éo le phải không anh? Người ở bên cạnh em, người là chồng hợp pháp của em, em khao khát được gần gũi, sẻ chia biết bao nhiêu thì anh lại hững hờ. Trong khi đó, em lại là sự khao khát của biết bao nhiêu người đàn ông khác, và họ sẵn sàng cho em thứ mà chồng em đang từ chối.
Ảnh minh họa
Dạo này, em nghe chia sẻ những câu chuyện bi kịch hôn nhân từ phía các bạn bè. Đã có vài người bạn ly hôn. Các bạn nói, em thật may mắn khi có được một người chồng không rượu chè, cờ bạc, gái gú, chỉ suốt ngày chăm chỉ kiếm tiền về đưa vợ… Nếu để so với những tiêu chí đó, thì có lẽ đúng là em may mắn.
Nhưng giá như cuộc sống chỉ cần ăn no, áo quần mặc ấm, hết giờ làm lên giường đi ngủ thì sẽ thật đơn giản biết chừng nào.
Cũng có đôi lần em nghĩ tới việc, hay là mình chia tay. Nhưng nếu ra tòa chỉ vì lý do giữa hai vợ chồng không hề có chia sẻ, anh bỏ vợ đói về tình cảm, thì mọi người có cười em hay không? Có cho rằng em ngớ ngẩn hay không?
Em cũng không biết nữa. Chỉ biết rằng, em cảm thấy bế tắc quá, mà không biết phải bắt đầu từ đâu để thay đổi.
Em chán cảnh phải đóng vai một người đàn bà hạnh phúc, viên mãn trong tình yêu, trong đời sống vợ chồng quá rồi.
Em muốn trở về sống thực, đau khổ thực và cũng được hạnh phúc thực sự. Em chỉ mong anh đừng buộc em phải lựa chọn, rằng để có được điều đó, thì sẽ không có anh.
PHẠM HẰNG









