Tâm Giao trò chuyện

Nhà văn Hoàng Anh Tú
Chia sẻ

(PNTĐ) - Tâm Giao ơi, năm nay là cái Tết đầu tiên của vợ chồng em. Bên tình bên hiếu, bên nào nặng hơn?

ĐỪNG ĐỂ TẾT BIẾN THÀNH CUỘC CHIẾN

Tâm Giao ơi, năm nay là cái Tết đầu tiên của vợ chồng em. Bên tình bên hiếu, bên nào nặng hơn? Nhà ngoại có giỗ đầu bà nội em, người đã nuôi em khôn lớn. Em muốn về thắp nén nhang cho bà vào đúng ngày mùng 1. Nhưng đây cũng là năm đầu làm dâu, nhà chồng kiên quyết bắt vợ chồng em phải ăn Tết ở nhà nội để ra mắt, cảm ơn họ hàng đã dự cưới. Chồng em bảo: "Lấy chồng phải theo thói nhà chồng, đừng để anh khó xử". Em tủi thân vô cùng. Chẳng lẽ lấy chồng là phải cắt đứt yêu thương, là mất Tết, mất cả quyền được nhớ về người thân sao anh?

Trần Ngọc Lan (Đông Anh, Hà Nội)

Chào Lan, em đừng biến chuyện này thành cuộc chiến thắng thua, vì trong hôn nhân "không có kẻ thắng người thua, chỉ có cùng nhau thắng hoặc cùng nhau thua mà thôi". Nếu em nằng nặc về ngoại, chồng mất mặt. Nếu em cắn răng ở lại nội, em ấm ức, cái Tết sẽ mất vui, và sự ấm ức đó là liều thuốc độc giết chết không khí gia đình.

Hãy thử gánh giùm nhau một chữ “lo” được không? Hãy ngồi xuống khi "bão đã tan", nói chuyện với chồng bằng sự chân thành chứ không phải đòi hỏi. Hãy bảo: "Em hiểu thể diện của anh và trách nhiệm dâu con năm đầu. Em rất muốn làm tròn đạo hiếu bên nội để anh được tự hào. Nhưng giỗ đầu bà, em đau lòng lắm nếu vắng mặt. Anh là chồng em, anh có cách nào giúp em vẹn cả đôi đường không?".

Em có thể đề xuất phương án "lạt mềm buộc chặt": Về thắp hương cho bà thật trang trọng vào chiều 30 Tết hoặc sáng sớm ngày khác, và xin phép chồng dành trọn vẹn những ngày quan trọng nhất cho bên nội. Khi em lùi một bước để tôn trọng vị thế của chồng, và đặt chồng vào vị trí "người hùng giải quyết vấn đề", anh ấy sẽ bớt phòng thủ và biết cách cư xử sao cho thấu tình đạt lý.

Mạnh mẽ lên nhé, đừng chịu đựng trong im lặng, hãy đối thoại để Tết này là Tết của sự thấu hiểu!

Tâm Giao trò chuyện - ảnh 1
Ảnh minh họa

NỖI ÁM ẢNH MANG TÊN "DÂU TRƯỞNG"

Tâm Giao ơi, cứ nghĩ đến Tết là em rùng mình. Mang tiếng dâu trưởng, năm nào em cũng bị "điểm chỉ" vào vai tổng quản bếp núc. Từ 28 Tết đến hóa vàng, em quay cuồng với gà luộc, nem rán, bát đũa, mệt phờ người chẳng còn hơi sức đâu mà du xuân hay làm đẹp. Năm nay nhà chồng có thêm em dâu mới cưới. Em vừa muốn rủ nó vào làm cùng cho đỡ cực, vừa sợ mang tiếng "ma cũ bắt nạt ma mới", rồi lại kéo nó vào cái "kiếp nạn" rửa bát giống mình thì tội nghiệp. Em có nên tiếp tục gồng mình làm "hoa hậu thân thiện" hay lôi kéo đồng minh đây anh?

Lê Thị Mỹ Hạnh (Thành phố Hồ Chí Minh)

Em đang mắc kẹt giữa hai nỗi sợ: Sợ mệt và sợ mang tiếng ác. Nhưng em ơi, sự hy sinh thầm lặng của em chỉ đang tiếp tay cho mọi người tin rằng: "Dâu trưởng là siêu nhân, làm hết là đương nhiên". Em ôm đồm quá lâu, vô tình em đã biến sự tận tụy thành một tiền lệ xấu, khiến những người đến sau (là cô em dâu mới) cũng mặc định đó là trách nhiệm của riêng em.

Câu trả lời là: Hãy "kéo" cô ấy vào, nhưng không phải để chịu nạn, mà để chia sẻ trách nhiệm.

Em hãy thử áp dụng chiến thuật "lạt mềm buộc chặt" này xem sao:

Đừng ra lệnh, hãy rủ rê: Thay vì sai bảo kiểu bề trên, hãy nói: "Em ơi, vào đây phụ chị một tay cho vui, chị em mình vừa làm vừa tám chuyện cho đỡ buồn".

Chấp nhận sự không hoàn hảo: Em dâu mới có thể vụng, có thể làm vỡ bát, rửa chưa sạch lắm. Hãy cười xòa và bỏ qua. Đừng lén làm lại, đừng soi mói kết quả.

Chuyển giao quyền lực: Hãy nhường bớt một phần "sân khấu" bếp núc cho em ấy. Em không cần phải là người duy nhất biết luộc gà ngon trong cái nhà này.

Hạnh à, bớt hoàn hảo đi một chút, bớt lo toan đi một chút. Hãy biến gian bếp ngày Tết thành nơi chị em tâm tình, cười đùa, chứ không phải chiến trường cô độc của riêng người dâu trưởng!

LÌ XÌ LÀ "LỘC" HAY LÀ "GÁNH NỢ" CỦA SĨ DIỆN?

Tâm Giao ơi, Tết đến nơi mà em rầu thúi ruột. Kinh tế năm nay khó khăn, thưởng Tết hẻo, mà nhà chồng em thì đông cháu. Sơ sơ họ hàng nội ngoại cộng lại cũng hai chục đứa trẻ con. Em tính lì xì tượng trưng mỗi cháu tờ 20 nghìn lấy may, bỏ vào bao đỏ cho đẹp. Nhưng chồng em gạt phăng đi. Anh bảo: "Mang tiếng đi làm ăn xa về, lì xì thế họ hàng cười cho là kiết lỵ. Ít nhất phải 50, 100 nghìn mới đẹp mặt". Em nhẩm tính sơ sơ theo ý chồng thì đi tong cả tháng lương, ra Giêng chắc vợ chồng húp cháo. Em xót tiền, nói thì anh bảo em đàn bà thiển cận. Làm sao trị được cái bệnh sĩ diện hão này hả anh?

Hoàng Thu Thủy (tỉnh Thanh Hóa)

Cái "sĩ diện" của đàn ông đôi khi đắt đỏ lắm, và trớ trêu thay, người phải âm thầm trả giá cho sự hào phóng đó lại thường là cái ví của người vợ. Để "hạ hỏa" cái đầu đang nóng vì sĩ diện của chồng, em thử ba bước này xem:

Dùng con số để nói chuyện: Đừng cãi nhau chung chung. Hãy đặt bút tính ra con số cụ thể trước mặt chồng: Tổng thu nhập Tết - Tổng chi tiêu (biếu xén, tàu xe, mua sắm) = Số dư. Hỏi anh ấy: "Nếu chi tiền lì xì theo ý anh, thì con số âm này mình lấy ở đâu bù vào? Ra Giêng vợ chồng mình ăn mì tôm hay hít khí trời?". Sự thật trần trụi của những con số thường có sức thuyết phục hơn ngàn lời than vãn.

Đổi "mệnh giá" thành "độc đáo": Giá trị nằm ở cách cho chứ không phải của cho. Hãy chuẩn bị những bao lì xì thật đẹp, độc lạ. Bên trong có thể là tờ tiền mới mệnh giá nhỏ (10 nghìn, 20 nghìn) nhưng kèm theo một tờ vé số (biết đâu trúng tỷ phú?) hoặc một lời chúc hài hước, riêng biệt cho từng đứa cháu. Sự vui vẻ và chu đáo sẽ lấp đầy khoảng trống của mệnh giá tiền.

Chiêu cuối - "Khoán trắng": Nếu anh ấy vẫn kiên quyết phải "đẹp mặt" với mệnh giá cao, hãy nhẹ nhàng: "Em lo toàn bộ cái Tết rồi, ngân sách đã cạn. Khoản lì xì này để anh tự quyết, anh tự cân đối từ quỹ riêng hoặc thưởng riêng của anh nhé". Tin anh đi, khi phải tự tay móc ví tiền riêng của mình, đàn ông sẽ bỗng nhiên thấy tờ 20 nghìn cũng... đẹp và may mắn vô cùng!

Chúc em có một cái Tết ví không dày nhưng tình thì đầy nhé!

Tâm Giao trò chuyện - ảnh 2
Ảnh minh họa

MỘT CÁI TẾT VĂN MINH

Tâm Giao ơi, Tết sắp đến mà em xót hết cả ruột. Nhà chồng em có truyền thống "phú quý sinh lễ nghĩa" nhưng theo kiểu... lãng phí khủng khiếp. Mỗi lần cúng kiếng là phải mâm cao cỗ đầy, gà vịt ê hề ăn không hết lại đổ đi. Đáng sợ nhất là màn hóa vàng, mẹ chồng em mua cả núi tiền âm phủ, ngựa xe, biệt thự giấy... đốt khói mù mịt cả xóm, tốn cả tiền triệu. Em góp ý thì bà mắng té tát là "trứng khôn hơn vịt", bảo không đốt thì các cụ lấy gì tiêu, rồi lộc lá đâu ra. Chồng em thì răm rắp nghe mẹ, còn bảo em đừng tiếc tiền kẻo mất lộc. Chẳng lẽ em cứ phải chép miệng nhìn công sức lao động của mình hóa thành tro bụi mãi sao anh?

Trần Thị Minh (Thành phố Đà Nẵng)

Em đang đứng giữa hai dòng nước: Một bên là tư duy thực tế, tiết kiệm của người trẻ; một bên là tín ngưỡng tâm linh đã ăn sâu vào tiềm thức của thế hệ trước. Cái khó của em là mẹ chồng em tin rằng: Khói càng nhiều, lộc càng to. Nếu em can thiệp thô bạo kiểu "cấm đốt" hay chê bai là "mê tín", em sẽ trở thành kẻ tội đồ "phá hoại gia phong".

Đừng cố dập tắt ngọn lửa đức tin của các cụ bằng gáo nước lạnh của lý trí. Hãy thử dùng chiến thuật "Thay thế dần dần" và "đánh tráo khái niệm" một cách khéo léo xem sao:

Đừng cắt bỏ, hãy "tinh chỉnh": Thay vì bảo mẹ đừng mua nhiều đồ ăn, hãy xung phong đi chợ. Em vẫn mua gà, mua xôi, nhưng thay vì làm 5-7 món mặn cầu kỳ dễ ôi thiu, hãy "đánh lừa thị giác" bằng cách bày biện đẹp mắt hơn nhưng số lượng ít đi. Với vàng mã, em hãy chủ động mua trước. Mua những bộ quần áo giấy thật đẹp, nhưng số lượng ít thôi. Khi mẹ chồng thấy đồ lễ em sắm tuy ít mà "chất", bà sẽ khó lòng chê trách. Hãy thủ thỉ: "Mẹ ơi, con nghe thầy bảo năm nay cốt ở cái tâm, mình đốt ít nhưng đốt đồ đẹp thì các cụ dưới đấy mới diện được, chứ đốt nhiều đồ hàng chợ các cụ lại chê".

Chuyển "lộc âm" sang "phúc dương": Hãy bàn với chồng (để anh ấy nói với mẹ): "Năm nay kinh tế khó khăn, thay vì đốt 1 triệu tiền vàng, mình đốt 200 nghìn thôi. Còn 800 nghìn kia, mình mua gạo hoặc lì xì cho mấy cụ neo đơn trong xóm, coi như là tích đức cho con cháu. Các cụ tổ tiên thấy con cháu biết làm việc thiện chắc chắn sẽ phù hộ nhiều hơn là nhận được mấy xấp tiền giấy". Đánh vào tâm lý "tích đức cho con cháu", người già thường rất dễ nghe theo.

Học cách "mắt nhắm mắt mở": Nếu sau tất cả nỗ lực, mẹ chồng vẫn kiên quyết giữ nếp cũ, thì Minh à, hãy buông bỏ sự khó chịu xuống. Đừng để sự tiếc rẻ của mình làm "cháy" mất không khí gia đình, vì cái đó còn đắt hơn tiền vàng mã nhiều!

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Ríu rít Tết về…

Ríu rít Tết về…

(PNTĐ) - Bà già khép cánh cửa gỗ ọp ẹp, khóa lại rồi yên trí xách làn đi chợ. Bà bụng bảo dạ thằng nhóc có về cũng không thể nào vào nhà được, cho chừa. Thằng nhóc mà bà nói đến thật ra tuổi đã gần bốn mươi, máu xấu nên nửa tóc trên đầu đã bạc.
“Trao truyền” cho con hơi ấm Tết quê hương

“Trao truyền” cho con hơi ấm Tết quê hương

(PNTĐ) - Sống xa quê hương, nhưng những người mẹ ấy vẫn luôn ý thức giữ gìn cội rễ cho con mình. Và Tết cổ truyền của dân tộc, chính là dịp để họ trao truyền cho con phong tục, văn hóa Việt, giúp con yêu hơn Tổ quốc Việt Nam. Những cái Tết ở phương xa, có thể không đủ đầy hoa đào, bánh chưng xanh, nhưng tinh thần tự tôn dân tộc thì luôn tràn đầy.
Giữ Tết là giữ nguồn cội

Giữ Tết là giữ nguồn cội

(PNTĐ) - Tết Nguyên đán mang một ý nghĩa vô cùng thiêng liêng, là ngày lễ truyền thống lớn nhất và lâu đời nhất của dân tộc ta. Tết còn góp phần nhắc nhở mỗi người về nguồn cội. Để những giá trị văn hóa truyền thống liên tục được trao truyền, không bị phai nhạt với thế hệ sau thì cần chú trọng xây dựng, phát huy văn hóa gia đình.
“Lì xì” một ông anh rể

“Lì xì” một ông anh rể

(PNTĐ) - Cứ mỗi mùa năm mới đến khi lòng người chộn rộn xuân thì với tôi, mọi thứ cũng như đang trẩy hội. Tôi còn nhớ như in những năm khi vừa bước vào tháng Giêng, khi tôi còn nhỏ, vì họ hàng hai bên đều ở xa nên ngay khi cô giáo vừa thông báo lịch nghỉ tết Dương lịch, tôi đã vội báo cho ba mẹ để được đưa về quê ăn năm mới. Tôi là con một trong nhà, nên tôi rất thích cuộc sống đông đủ anh chị em như ở dưới quê.
Tết của nàng dâu mới

Tết của nàng dâu mới

(PNTĐ) - Giữa những ngày cuối năm, khi danh sách mua sắm vẫn còn dang dở, Hương nhớ lại cái Tết đầu tiên ở nhà chồng - nơi những chiếc bánh gói lệch, món canh nêm sai và những lần gọi nhầm vai vế đã trở thành ký ức khó quên.