Thương tấm lưng chông

Vũ thị huyền trang
Chia sẻ

Hạnh quệt nước mắt, đứng bế con ngó theo chiếc xe khách vừa khuất phố, lòng bỗng nhiên đau nhói. Anh lại đi, bỏ mặc chị một mình với bao nhiêu nỗi niềm chưa kịp ngỏ. Phận đàn bà quanh quẩn xó nhà bếp núc, trông con làm sao tránh được tủi hờn nhất là khi chẳng được chồng quan tâm, nhìn nhận.

 Anh đi được một lúc thì chị lấy điện thoại nhắn cho anh một dòng tin: “Hết năm nay em xem có bao nhiêu tiền tiết kiệm, sẽ gửi hết vào tài khoản cho anh. Để anh đi lấy vợ khác”. Anh hồi âm: “Em lại gây sự đấy à? Rút cuộc anh đã làm gì sai chứ?”

. À, thế hóa ra anh nghĩ chị ở nhà rảnh rỗi sinh nông nổi, chẳng có việc gì làm nên giận dỗi vu vơ. Chồng đi xa cả tháng trời bỏ mặc chị ở nhà ngoại chăm con. Con thì nay ốm mai đau mà chị cũng đâu có khỏe, thỉnh thoảng lại dính một cơn rối loạn tiền đình hành cho khổ sở. Có nhiều khi ốm nằm vật ra, nghe tiếng con khóc bên tai mà thèm gọi: “Chồng ơi, dỗ con giùm em với”. Nhưng chồng còn đang bận công trình mãi tận Bạc Liêu, Cần Thơ hoặc mũi Cà Mau. Ông bà ngoại thì bận trông mấy sạp hàng lúc nào cũng đông đúc khách, chẳng biết nhờ cậy ai nên chị đành cố gượng dậy. Ngày nào cũng tự nhủ, cố gắng cho đến cuối tháng là cả nhà được đoàn tụ với nhau. Ấy thế mà vừa về đến nhà anh chỉ kịp hôn con rồi lăn ra ngủ. Chị tủi thân chui xuống cuối giường nằm khóc cả đêm mà anh cũng không hay biết. Hay là anh đã chán vợ rồi?

Thương tấm lưng chông - ảnh 1
Minh họa sưu tầm

Chị là cô giáo, ra trường tay ngang qua nghề biên kịch. Lấy anh dân xây dựng, con nhà nghèo, nhìn tấm lưng thôi cũng thấy vất vả rồi. Anh thì nay đây mai đó, hết đi làm thuê lại đầu tư làm chủ. Công việc có lúc may lúc rủi, lúc tiền đầy túi lúc lại phải vay mượn mà bù lỗ. Nhưng được cái hai vợ chồng thương yêu, san sẻ cùng nhau. Cưới ba năm mới có tin vui, chị nhớ như in hôm đó. Lúc chụp lại que thử thai với hai vạch đỏ gửi tin nhắn cho chồng lòng chị như vỡ òa vì hạnh phúc. Anh bỏ dở công việc, phóng xe máy suốt bốn tiếng đồng hồ để về gặp vợ. Chiều muộn, bước từ cổng cơ quan ra chị thấy lưng áo chồng ướt sũng mồ hôi. Giây phút đó chị ước gì nơi mình đang đứng là nhà để có thể chạy lại ôm ghì lấy anh vì thương nhớ. Cũng là những tháng ngày chờ chồng đi làm xa về nhưng háo hức hơn nhiều. Chị đi chợ mua nhiều đồ nấu những món anh thích, dọn dẹp lại cửa nhà cho thơm tho, hoa tươi cắm bình, chiếu chăn phơi nắng. Chị tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ, sao cho đúng lúc anh về đến nhà là cơm vừa chín tới, thức ăn trong bếp dậy mùi, cốc nước cam trong tủ vừa đủ mát. Quẳng ba lô xuống anh xắn tay áo giúp chị dọn cơm, vợ chồng tíu tít vui mừng, gắp cho nhau miếng rau cũng thấy lòng xanh mướt. Cứ nghĩ con ra đời hạnh phúc sẽ càng trọn vẹn. Nào ngờ có con rồi nhà lại bớt đi tiếng cười, gặp nhau chỉ thấy tiếng thở dài, nỗi mệt mỏi nặng trĩu trên mi mắt. 
Bố chồng ốm nặng, chị bế theo con ra Bắc làm tròn bổn phận làm dâu. Anh vẫn đi lại giữa hai miền vừa lo kiếm tiền vừa thăm nom bố. Bé Sóc ốm mà công việc nhà chồng không biết để cho ai. Sự khác nhau về lối sống vùng miền cũng khiến chị mệt nhoài. Tiền bạc kiếm bao nhiêu đổ vào mua thuốc thang, chồng chị là con út nhưng phải gánh vác thay con cả. Lòng chị bỗng nhiên nguội lạnh, nghĩ chẳng vì anh thì đâu phải khổ thế này. Anh cũng chẳng có thời gian quan tâm đến cảm giác của vợ. Trăm thứ dù nhỏ nhất cũng cần đến đồng tiền, nên chưa xong công trình này anh đã vội nhận công trình khác. Bố chồng nhắm mắt xuôi tay chị lại khăn gói vào Nam để được gần chồng. Cứ bận bịu với gia đình chị quên cả việc chăm sóc bản thân. Những lúc soi gương, chị xót xa khi thấy mình biến thành người khác. Sồ sề, luộm thuộm, đầu tóc cả ngày không được gọn gàng chỉ vì con lúc nào cũng nhào vào rứt tóc, bứt tai. Trong bộ quần áo mặc ở nhà chị không thể nào nhận ra mình thon thả, gọn gàng của hai năm về trước. Nên việc chồng hững hờ khiến chị thấy tủi thân…

Lần này về thăm nhà anh thức thật khuya ôm chị vào lòng trò chuyện. Chồng bảo “anh sai rồi khi chỉ nhìn thấy mệt mỏi của mình mà không nghĩ cho em. Hôm qua mẹ gọi điện dặn anh khi nào về dẫn em đi mua ít đồ. Mẹ bảo quần áo em cũ hết rồi nhưng chắc em nghĩ mình nghỉ làm ở nhà chăm con, không kiếm đâu ra tiền nên chẳng dám chi tiêu. Nghe xong cuộc điện thoại của mẹ anh đau lòng lắm”. Anh bảo để được về nhà với vợ con anh phải di chuyển một chặng đường dài gần 700 cây số. Trước khi về phải thức đêm lo quản lý sổ sách, bàn giao công việc rồi cử người trông coi để không bị người ta ăn cắp nguyên vật liệu.

Lúc ngồi trên xe cũng đâu phải được ngủ ngon lành, giấc mộng chập chờn giữa những cuộc điện thoại gọi bàn công việc. Nên khi về đến nhà anh chẳng thèm gì hơn ngoài việc được đặt lưng ngủ một giấc yên bình. Anh bảo thứ chị có được là thứ anh mất đi, đó chính là ước ao gạt bỏ hết công việc để chơi với con trọn vẹn một ngày. Món ăn ngon mấy rồi người ta cũng ngán, nên chị đâu thể đòi hỏi anh lúc nào cũng háo hức như cái thuở ban đầu. Tình yêu của anh dành cho chị bây giờ đâu chỉ là rung cảm của con tim. Cũng không phải chỉ ngồi nghĩ xem nói gì cho em nghe, tìm mua thứ gì mà em thích, mà còn là trách nhiệm lo cho vợ con một cuộc sống đủ đầy. Là lao vào kiếm tiền xây một ngôi nhà rộng rãi cho mẹ con chị sống thoải mái, đoàng hoàng. Để không phải vất vả khuân đồ chuyển hết nhà trọ này đến nhà trọ khác. Để cũng đỡ phải cậy nhờ bên ngoại, vì bố mẹ chị cũng đã vất vả nhiều rồi. Để về đến nhà là có thể cười to mà không sợ ảnh hưởng đến ai, là để vợ chồng được chăm sóc cho nhau mà không phải ý tứ nhìn người này e dè người khác. Là có ban công cho chị trồng rau, có vườn nhỏ cho chị ngồi đọc sách, có khoảng sân đủ rộng cho con chạy nhảy nô đùa. “Em cứ trách anh không còn thương em. Nếu không vì mái ấm nhỏ bé này thì sao anh phải nai lưng làm việc tối ngày. Để đến mức có nhiều hôm quên cả miếng ăn giấc ngủ”. 

Thương tấm lưng chông - ảnh 2
Minh họa sưu tầm

Ôm chặt chị vào lòng vỗ về cơn ho thắt cả ruột gan. Anh xót xa bảo là phụ nữ lúc nào chị cũng phải thương lấy mình trước nhất. Anh bận bịu tối ngày lại xa xôi cách trở, có muốn chăm chị lúc ốm đau cũng lực bất tòng tâm. Ngày mới lấy nhau ra đường ai cũng bảo nhìn như hai chú cháu. Vậy mà bây giờ người ta nói sao trông giống chị em. Với chồng con chị tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ thì tại sao lại ngược đãi bản thân? Anh bảo dù vất vả thế nào cũng sẽ tự mình cố gắng. Chị không cần phải động viên, chia sẻ mà chỉ cần giúp anh một việc là hãy đối xử tốt hơn với bản thân mình. Chị dụi đầu vào ngực anh thổn thức không nói nên câu, nghĩ thương anh và cũng thương thân quá đỗi. Đêm nằm bên anh, chạm tay vào lưng chồng thấy nhọc nhằn gồ lên sau lưng áo. Tấm lưng này từng nhiều lần cõng chị những ngày đau. Từng hứa sau này về già khi anh không còn bôn ba nữa thì sáng nào thức dậy cũng là chỗ cho chị dựa vào chờ tỉnh cơn ngái ngủ. Từng cúi gập mình nhặt nắm đất nhỏ vứt xuống mộ cha rồi rung lên nức nở. Những ngày mất mát ấy, chị không biết làm gì hơn ngoài xoa tấm lưng anh an ủi. Rồi anh cũng nguôi ngoai, tấm lưng cũng biết vui trở lại khi cúi xuống làm ngựa gỗ cho con cưỡi. Con ngựa chưa già đã đau lưng nhức mỏi nên một tay lết trên sàn nhà, một tay anh vòng ra sau đấm lưng mình thùm thụp. Giờ nằm bên chị, tấm lưng ấy thêm một lần khom lại để tạo cung lòng kê cho chị mộng giấc lành. Tấm lưng đen đúa nhưng rộng dài này từng là lý do để chị yêu anh. Rằng sẽ đủ mạnh mẽ để che chở cho cuộc đời của chị. 

Sáng hôm sau chị cùng anh đi chọn áo mới. Qua quán làm đầu cuối ngõ nhờ anh ngắm hộ kiểu tóc nào phù hợp, chờ mấy hôm nữa con đi gửi trẻ thì chị sẽ làm. Tới hàng hoa quen anh dặn chị chủ “cứ một tuần nhớ phần nhà em hai bó hồng tỉ muội”. Ghé sạp băng đĩa ở ngã tư anh cúi lưng chăm chú chọn mấy đĩa hài cho chị. Chị như đứa trẻ ngoan lâu ngày nhận được quà, lòng khấp khởi tựa những ngày đầu khăn gói theo anh. Trưa đó nắng ấm, hai cha con anh tắm gội cho nhau. Chị đứng nấu cơm ngó hai tấm lưng thân thuộc ngồi sưởi nắng ngoài sân, mải chơi đùa cười rung lên thích thú. Hai dáng ngồi y tạc nhau và tiếng cười cũng trong veo như vậy. Hạnh phúc bình dị vậy thôi mà chị để tuột trôi bao nhiêu ngày sum vầy may mắn ấy. Chiều đó anh lại lên đường, khi chuyến xe khách dừng lại trước cửa nhà. Chị nhìn theo lưng chồng, nước mắt cứ thế rơi…

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Mở ra hy vọng mới về du lịch

Mở ra hy vọng mới về du lịch

(PNTĐ) - Những kết quả được công bố tại Hội thảo khoa học “Báo cáo sơ bộ kết quả khai quật thăm dò Khu vực chính điện Kính Thiên năm 2022” do Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long – Hà Nội và Viện Khảo cổ học tổ chức mới đây cho thấy nhiều tư liệu mới, góp phần hiểu sâu sắc hơn các di tích  khảo cổ ở khu vực Trung tâm qua hàng ngàn năm lịch sử, thêm nhiều tư liệu mang tính xác thực cao góp phần khôi phục không gian Chính điện Kính Thiên.