Tiểu Hắc và Tiểu Bạch

Thái An Sơn (Trung Quốc)
Chia sẻ

(PNTĐ) - Bố tôi mua ở chợ về hai con cừu, một con có bộ lông màu trắng, tôi đặt tên nó là Tiểu Bạch, một con có lông đen trên đầu, tôi đặt tên là Tiểu Hắc.

Cả hai con cừu đều rất dễ thương với bộ lông mượt mà, đôi mắt trong veo giống nhau và cùng có một tính khí tốt. Bố cười và nói với mẹ tôi: “Ta nuôi chúng lớn lên rồi bán đi, cuộc sống của gia đình chúng ta sẽ tốt hơn.”

Vì tôi có Tiểu Hắc và Tiểu Bạch nên buổi chiều đi học về, bố đã bảo tôi dẫn hai con vật đi chăn thả trên sườn đồi nhỏ phía đông làng. Mỗi lần như vậy, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đều vô cùng vui vẻ, nghịch ngợm chạy đuổi nhau trên sườn đồi, lúc chơi mệt rồi thì yên lặng, cúi đầu ăn cỏ. Lúc này, tôi vác chiếc giỏ đan bằng tre vẫn đeo bên hông và không ngừng nhổ cỏ để chuẩn bị “đồ ăn đêm” cho chúng.

Ngoài cỏ non xanh tươi, "bữa ăn nhẹ" buổi tối của lũ cừu còn có thêm một ít bột ngô là một món xa xỉ, tôi đem trộn với nước, tạo thành một hỗn hợp sền sệt rồi cho vào nồi. Tiểu Hắc luôn tỏ vẻ không đói, nhường cho Tiểu Bạch ăn trước. Lúc Tiểu Bạch ăn no rồi sảng khoái hét lên hai tiếng thì Tiểu Hắc mới chậm rãi đến ăn nốt mấy miếng thức ăn còn lại trong nồi. Nếu không còn gì, nó sẽ liếm đáy nồi rồi ăn một nắm cỏ. Sau đó, trong chiếc “chăn lông cừu” đơn giản của chúng, Tiểu Hắc ôm bên ngoài Tiểu Bạch và ngủ khiến Tiểu Bạch cảm thấy rất ấm áp. Tôi có cảm giác là Tiểu Hắc đang chăm sóc cho Tiểu Bạch giống như anh trai chăm sóc em của mình vậy. Mỗi lần nhìn thấy những cảnh tượng ấy, tôi cảm thấy không thể tin được.

Tiểu Hắc và Tiểu Bạch - ảnh 1
Minh họa sưu tầm

Nhưng điều tiếp theo còn khiến tôi ngạc nhiên hơn.

Vào mùa đông, mẹ tôi đột ngột bị bệnh, ở nhà không còn tiền chữa trị nên bố tôi đã phải đi vay mượn khắp làng và hứa đến trước Tết sẽ trả hết nợ. Rốt cuộc, ngoài hai con cừu trong gia đình, chúng tôi còn có thể làm được điều gì khác để kiếm ra tiền? Bố tôi chỉ còn biết thở dài trong khói thuốc lá cuốn, kém cỏi bó tay trước chiếc khăn quấn cừu và quyết định nhờ ông Lư ở cùng làng đến xem lũ cừu trước xem ông ấy có giúp gì được không.

Ông Lư vừa đến trước chuồng cừu đã kêu lên: “Ôi, con cừu trắng này béo quá, Tết đến sẽ chỉ cần giết thịt nó là đủ tiền trả nợ rồi.” Khi ông ta chỉ tay vào Tiểu Bạch thì nó vẫn đang ngủ rất say sưa. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của Tiểu Hắc hoảng sợ và đôi mắt của nó chợt đờ ra, mờ đi rất nhiều.

Kể từ đó, Tiểu Hắc trở thành một con cừu ngang ngạnh và kiêu ngạo.

Khi tôi đến chuồng cừu để đem thức ăn cho chúng như mọi khi thì Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đã tranh giành nhau nồi thức ăn. Vì Tiểu Hắc có khung sườn to khỏe, sức lực chắc chắn nên phần lớn lượng thức ăn đã nằm trong bụng nó, Tiểu Bạch yếu thế hơn đành phải nhặt một ít cỏ vụn để ăn. Sự khác thường của Tiểu Hắc rõ ràng là đã khiến Tiểu Bạch thất vọng, Tiểu Hắc đã ngừng không còn vui đùa thậm chí là không còn ngủ với Tiểu Bạch nữa khiến Tiểu Bạch thường đứng buồn bã, ngơ ngác trong góc chuồng cừu.

Kể từ đó, tôi bắt đầu không thích Tiểu Hắc. Khi cho thêm đồ ăn, tôi luôn dùng một cây gậy nhỏ chọc vào đầu Tiểu Hắc, hét lớn: “Mày là đồ tham lam! Đồ ngang ngạnh!”. Thấy sự có mặt của tôi, Tiểu Hắc hơi kiềm chế sự độc đoán của mình. Nhưng ngay khi Tiểu Bạch rụt rè đến trước nồi thức ăn, Tiểu Hắc liền hét lên với ánh mắt dữ dội, Tiểu Bạch vội vàng dừng lại, sau đó từ từ lùi bước.

Tết rồi, ông Lư lại được cha tôi mời vào chuồng cừu, ông ấy ngạc nhiên kêu lên: “Ôi, sao mà con cừu trắng gầy thế này? Cái con lông đen đang béo ị nên giết nó đi!”. Thời khắc mà Tiểu Hắc bị người ta lôi đi, tôi chen vào trước mặt nó, muốn xem tính kiêu ngạo và ngang ngược của nó có còn hay không. Tiểu Hắc không tỏ ra hoảng sợ và có một biểu hiện bình tĩnh trên khuôn mặt của mình. Nó đi đến trước mặt Tiểu Bạch, dùng đầu chạm nhẹ vào mặt Tiểu Bạch hai lần mà cặp mắt ươn ướt.

Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu ra điều gì đó, tôi rùng mình và trái tim tôi run lên.

Sau khi Tiểu Hắc bị đưa đi, Tiểu Bạch không ăn một miếng thức ăn nào và ngày đêm gào thét, giống như một sự đau lòng.

Trần Dân Phong (dịch)

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

(PNTĐ) - Phí Thanh Thảo là một trong những gương mặt vận động viên bắn súng trẻ nổi bật nhất Việt Nam hiện nay. Sinh năm 2004, cô được giới chuyên môn và người hâm mộ thể thao Việt Nam chú ý không chỉ bởi thành tích thi đấu xuất sắc mà còn bởi ngoại hình rạng rỡ, phong thái tự tin mỗi khi xuất hiện trên đường bắn cũng như ngoài đời thường.
Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

(PNTĐ) - Cô giáo Nguyễn Xuân Lan, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Marie Curie (cơ sở Mỹ Đình, Hà Nội) với hơn 30 năm miệt mài với phấn trắng và bảng đen, không chỉ là người lái đò vững tay mà còn là người “bà” hiền hậu, luôn ở bên từng bước phát triển của học sinh, trở thành hình ảnh tiêu biểu của tình yêu nghề, yêu trẻ trong lòng phụ huynh và học sinh.
Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

(PNTĐ) - Hà Nội từng được gọi bằng một cái tên: Kẻ chợ. Cách gọi mộc mạc nhưng hàm chứa nhiều tầng ý nghĩa về một đô thị buôn bán, giao thương, nơi con người gặp gỡ và tạo nên nhịp sống sôi động. Trải qua nhiều thế kỷ, cùng với sự phát triển của kinh thành Thăng Long - Hà Nội, văn hóa Kẻ chợ không mất đi mà tiếp tục biến đổi, thích nghi, để rồi vẫn hiện hữu rõ nét trong những không gian quen thuộc, tiêu biểu là chợ Đồng Xuân.
“Số hóa” hoạt động Hội

“Số hóa” hoạt động Hội

(PNTĐ) - Thời gian qua, các cấp Hội LHPN Hà Nội đã đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin (CNTT) trong hoạt động Hội. Thực tế cho thấy, công tác số hóa hoạt động Hội, đồng bộ từ nâng cao nhận thức, trình độ; đổi mới tuyên truyền; đa dạng hoạt động... mang lại hiệu quả rõ rệt, giúp phong trào thi đua của Hội Phụ nữ ngày càng lan tỏa, có sức hút.
Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

(PNTĐ) - Đêm Giao thừa Tết Bính Ngọ 2026 sẽ vắng bóng chương trình “Gặp nhau cuối năm - Táo quân”. Việc tạm dừng một chương trình được nhiều thế hệ khán giả yêu mến gợi ra một câu hỏi lớn hơn: Giữa những chuyển động mạnh mẽ của đời sống hôm nay, khán giả đang thực sự chờ đợi điều gì ở các chương trình hài Tết dịp năm mới?