Tình đồng đội của bố

Chia sẻ

Bố tôi được điều động vào chiến trường miền Nam từ năm 1973. Bố cũng là anh giải phóng quân trực tiếp tham gia cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân năm 1975, góp phần giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Bố có cả một “kho tàng” về chuyện thời chiến mà cho dù có kể đi kể lại bao nhiêu lần, anh em tôi vẫn thấy nóng hổi và sôi động như chuyện vừa mới xảy ra. Trong đó, tôi thấy cảm động và ấm áp hơn cả vẫn là tình đồng đội!

Tình đồng đội của bố đã được “thử lửa” trong những trận đánh giáp mặt với kẻ thù. Bố và đồng đội đã kề vai sát cánh trong những chiến hào, những lần xông pha diệt giặc. Bố còn kể về những đêm phục kích, đón lõng địch trên đường rút chạy, nhiều đồng đội của bố đã bị thương trước sự điên cuồng chống trả của kẻ thù. Đó là những lúc chẳng còn ai nghĩ đến xuất thân, vùng miền của nhau mà chỉ xem như là anh em một nhà, nguyện “Đồng cam cộng khổ”, sống chết có nhau.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Tình đồng đội của bố càng được bồi đắp, gắn bó keo sơn trong những ngày hành quân, những khi được gác súng nghỉ ngơi nơi lán trại, hay những đêm giao lưu văn nghệ… Trên đường hành quân, đồng đội chia nhau từng ngụm nước, động viên nhau “Chân cứng đá mềm” để có thể vượt qua hàng trăm cây số đường rừng. Những lúc được nghỉ ngơi, lại có thể cắt tóc cho nhau, dằng dai kể chuyện làng chuyện nước, hào hứng với những bức thư đến từ hậu phương. Những đêm liên hoan văn nghệ, bố và đồng đội lại nắm tay, khoác vai nhau cùng cất lên những ca khúc hào hùng giữa mênh mang rừng núi.

Đồng đội của bố có người Nam kẻ Bắc, người mất người còn, vậy mà bố vẫn nhớ như in chuyện của từng người. Nhiều lần kể về đồng đội, bố rưng rưng không kìm được xúc động. Bố nói, có những đồng đội tuổi còn rất trẻ đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc trong những trận chiến ác liệt. Lại có cả những đồng đội đã vượt qua biết bao nhiêu trận đánh nhưng lại không may mắn trước ngày giải phóng, không được hưởng niềm vui trong ngày đại thắng, Bắc Nam thống nhất, sum họp một nhà…

May mắn được trở về quê hương hưởng cuộc sống hòa bình, bố tôi luôn mang theo và trân quý những kỷ vật còn lại của một thời đau thương mà hào hùng. Nào là những huân huy chương, bộ quân phục, cho đến đôi dép cao su, chiếc bình tông đã móp méo, cũ sờn… bố đều gìn giữ, cất đặt cẩn thận trong chiếc rương gỗ. Trong những kỷ vật thời chiến, tôi thấy bố thường lấy những tấm hình chụp chung với đồng đội, hay một vài bức thư, bút tích của đồng đội ra ngắm nghía, đọc lại. Những phút giây ấy, tôi thấy bố như được sống lại những tháng ngày nghĩa tình bên đồng đội của mình.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Còn được gặp nhau trong thời bình, bố tôi và những người đồng đội còn lại càng biết quý trọng nhau hơn. Những cựu chiến binh vốn là đồng đội một thời với bố, có dịp là lại gặp nhau tay bắt mặt mừng, hàn huyên từ chuyện thời chiến cho đến việc làm thế nào để có thể giúp đỡ nhau phát triển kinh tế trong hiện tại. Dù ai cũng đã ở hàng thất thập, tóc đã pha sương, vậy mà trong giọng nói, ánh mắt, điệu cười mỗi người vẫn hào sảng niềm lạc quan, khí thế của tình đồng đội một thời vào sinh ra tử. Trong những ngày lễ kỷ niệm 30/4, 27/7, 22/12, tôi lại thấy bố cùng những người đồng đội còn lại nghiêm cẩn, chỉnh tề trong màu áo quân phục thắp nén tâm hương cho những đồng đội đã ngã xuống vì quê hương, đất nước; cùng ôn lại, nhớ về những kỷ niệm không thể nào quên bên đồng đội của mình.

Bố tôi vẫn thường bảo, có trải qua những tháng ngày đạn bom mới thấy cuộc sống hòa bình đáng quý biết chừng nào. Chẳng những thế, trong cuộc sống thường ngày, mình còn phải luôn có ý thức cố gắng lao động, sống có trách nhiệm và gương mẫu để xứng đáng với những người đồng đội đã ngã xuống; xứng đáng với những gian nan, thử thách của một thời máu lửa đã trải qua. Soi vào tấm gương là bố, nhất là tình đồng đội của bố, anh em tôi thấy tự hào và hạnh phúc biết nhường nào!

AN VIÊN

Tin cùng chuyên mục

Đóng góp cho bình đẳng và tiến bộ của phụ nữ dù ở bất kỳ lứa tuổi nào

Đóng góp cho bình đẳng và tiến bộ của phụ nữ dù ở bất kỳ lứa tuổi nào

(PNTĐ) - Chúng ta rất dễ bắt gặp những định kiến về giới tính xung quanh chúng ta. Ngay cả trong sách giáo khoa, những hình ảnh về nghề nghiệp của những người phụ nữ thường được gán với những việc được gọi là thiên chức của phụ nữ như nội trợ, chăm nom cho trẻ em, giáo viên...
Hành trình đi tìm hạnh phúc

Hành trình đi tìm hạnh phúc

(PNTĐ) - Con đường phải đi của những cặp vợ chồng hiếm muộn chưa bao giờ là bằng phẳng. Nhưng hạnh phúc không phải mãi mãi không mỉm cười nếu như họ được yêu thương, cảm thông, sẻ chia thay vì gièm pha, kỳ thị.
Khi hôn nhân không “chính chủ”

Khi hôn nhân không “chính chủ”

(PNTĐ) -Một lần, cả khu phố tôi đang nghỉ trưa thì bị đánh thức bởi tiếng huyên náo. Khi mọi người chạy ra thì thấy một chị gái mặt đỏ gay, miệng gào thảm thiết, tay đang kéo ông tổ trưởng dân phố lôi đi. Mọi người vây xung quanh vừa nói chen vào vừa hò hét, cười cợt hoặc rút điện thoại ra chụp ảnh…
Tan vỡ gia đình vì thói kể công của vợ

Tan vỡ gia đình vì thói kể công của vợ

(PNTĐ) -Mặt Nam tái đi khi Hương nói oang oang với bạn bè và đồng nghiệp cấp dưới của anh: "Trong nhà này chị là đàn ông thì đúng hơn. Sao số chị lại khổ thế không biết, mấy đứa bạn chị thì được chồng lo hết nên rảnh rang đi spa, mua sắm, du lịch đằng này chồng suốt ngày chúi mũi vào báo cáo, đề tài, việc gì cũng đến tay vợ…”.