Ước mơ của con

Thái Anh
Chia sẻ

(PNTĐ) - Trưa nay từ cơ quan, chị gọi về cho con trai dặn: “Con tự đặt cơm, tráng trứng rồi ăn nhé. Mẹ bận quá, chắc là không về được đâu”.

Thằng bé vâng dạ thật ngoan mà không trách chị câu nào. Tuần này, nó bị ốm nên chị cho con nghỉ học. Hồi nhỏ nó bị hen nên đường hô hấp yếu, hễ trời trở lanh là trở bệnh.

Từ hồi chị được đề bạt làm trưởng phòng, công việc quá bận. Giám đốc tín nhiệm chị, nên việc gì cũng yêu cầu chị phải xem và cho ý kiến trước. Còn chị, cũng không muốn phụ sự tin tưởng của lãnh đạo nên càng cố gắng thể hiện năng lực của bản thân. Nhưng đổi lại thời gian chị dành cho gia đình ít dần.

Nhà gần cơ quan, hồi trước, chị vẫn thường hay về nhà giữa buổi. Chỉ có mấy tiếng nghỉ trưa thôi mà chị làm được đủ thứ việc, nào thì dọn dẹp nhà cửa, phơi phóng quần áo rồi còn tiện thể nấu luôn cho bữa tối. Chẳng thế mà khi tan làm chị rất thảnh thơi chứ không tất bật như mấy đồng nghiệp cùng phòng.

Từ ngày lên chức, chị bắt đầu không về trưa. Thời gian tan làm buổi chiều cũng muộn hơn. Những bữa cơm tối bị lui lại vào lúc 8 giờ tối. Nay thì lắm lúc 9 giờ tối chị vẫn cắm cúi trước chiếc máy tính ở cơ quan, cố gắng xử lý xong số văn bản mà nhân viên trình lên. May mà con gái đầu của chị đã lớn nên chị có thể phân việc nấu cơm. Tuy chỉ là mấy món đơn giản, dễ làm nhưng hai vợ chồng về tới nhà là có cơm ăn ngay.

Ước mơ của con - ảnh 1
Ảnh minh họa

Chồng chị vốn là người tâm lý, rất ủng hộ vợ phát triển sự nghiệp. Các con cũng vậy, chẳng phàn nàn nhiều là mẹ hay vắng nhà. Nhờ đó, chị cũng thấy hơi áy náy nhưng rồi cũng vẫn để công việc cuốn mình đi.

Tháng 9 vừa rồi, con gái lên thành phố học đại học, chị bỗng mất trợ thủ đắc lực. Con trai thì còn nhỏ, nên chưa giúp mẹ được nhiều, có chăng là tự biết cắm cơm, tráng trứng, úp mì để ăn mà không cần mẹ về làm cho. Rồi đúng lúc đó, chồng chị lại được cơ quan phân công vào miền Nam công tác một thời gian. Trước khi đi, anh mới dám giãi bày nỗi niềm với vợ: “Anh đi rồi, nhà chỉ còn hai mẹ con. Em cố gắng thu gọn công việc để về nhà với con nhé. Ngày trước có hai chị em ở nhà, chứ giờ để mình con trai lọ mọ anh cũng hơi ái ngại”.

Chị biết, anh phải sốt ruột lắm mới thổ lộ với vợ như vậy. Tính anh hiền lành, chưa từng quát mắng vợ con. Song vì thế mà chị càng thấy có lỗi với chồng con hơn.

Anh đi rồi chị cố gắng làm theo lời anh dặn. Nhưng mà việc thì nhiều, đôi lúc lực bất tòng tâm. Trưa không về đã đành, nhiều buổi tối chị cũng không kịp về nấu cơm. Hoặc là hai mẹ con dắt nhau ra ngoài ăn, hoặc là chị nói con trai ăn tạm thứ gì đó cho xong vì mẹ về muộn.

Hôm nay thằng bé bị ốm nên đến đầu giờ chiều, chị sốt ruột hỏi xem con ăn uống thế nào. “Con đã ăn mì tôm rồi ạ. 12 giờ con mới nấu nên bữa sáng là bữa trưa luôn. Chiều con sẽ nấu cơm, tráng trứng đợi mẹ về”. Thằng bé vừa ho khù khụ, vừa cố hào hứng khoe “chiến công” với mẹ.

Nó không biết đã làm chị nao lòng. Chị quyết định tắt máy tính, gác hết cả đống công việc còn đang dang dở sang một bên rồi xin phép lãnh đạo cho chị về sớm vì con đang bị ốm. Mấy chị em đồng nghiệp thấy chị đi về, nghĩ là chị vướng việc riêng thật nên tuyệt nhiên, không dám gọi điện báo cáo công việc.

Ước mơ của con - ảnh 2
Ảnh minh họa

Thế là chị có một buổi chiều dài được ở bên con. Chị pha cho thằng bé một cốc nước mật ong chanh đào để chữa ho. Lọ chanh này chị ngâm đã mấy năm mà vẫn còn nguyên vì chị bận rộn, đã bao giờ pha cho các con uống đâu.

- Chiều nay, con muốn ăn gì để mẹ nấu cho con ăn? Con ốm nên để mẹ ưu tiên, chiều con một chút - chị âu yếm nói với con trai.

Thằng bé nhìn chị với đôi mắt tròn xoe kiểu ngạc nhiên lắm. Rồi nó vỗ tay và reo to:

- Hoan hô mẹ, vậy con muốn ăn sườn xào chua ngọt, canh trứng với cơm.

Tưởng là sơn hào hải vị gì, chứ mấy món “siêu đơn giản” chị làm một loáng là xong. Vậy mà bữa cơm giản dị đó có thể khiến con trai chị ăn “thủng nồi trôi rế”. Xong, nó vỗ vào chiếc bụng no tròn, nhoẻn miệng cười, nịnh chị:

- Mấy hôm nay con toàn ăn mì rất là chán. Chỉ có cơm mẹ nấu là ngon nhất trên đời. Ước gì con sẽ ốm mãi, để được ăn cơm mẹ nấu như thế này.

Chị suýt bật khóc. Chị ôm chầm lấy con, trả lời mà không đắn đo:

- Được rồi, từ nay, mẹ sẽ thường xuyên về nhà nấu cơm cho con ăn mà con không cần phải ước ao bị ốm nữa.

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Không gian thư viện: Chiều sâu văn hóa Hà Nội

Không gian thư viện: Chiều sâu văn hóa Hà Nội

(PNTĐ) - Giữa nhịp sống hối hả của một Thủ đô đang chuyển mình từng ngày, Hà Nội vẫn gìn giữ cho mình những khoảng lặng rất riêng - nơi con người có thể chậm lại, lật giở từng trang sách và lắng nghe nhịp thở của tri thức. Đó là những không gian thư viện, từ các thư viện lớn nằm ở khu vực trung tâm đến những thư viện cộng đồng, thư viện làng ở ngoại thành.
Chuyển mình từ những mô hình “Bình dân học vụ số”

Chuyển mình từ những mô hình “Bình dân học vụ số”

(PNTĐ) - Tại Hà Nội, phong trào Bình dân học vụ số được triển khai bền bỉ, lấy cơ sở làm điểm tựa. Từ cấp phường, xã, các mô hình gần dân, sát việc đã từng bước “mềm hóa” chuyển đổi số, biến những khái niệm tưởng chừng khô cứng thành các thao tác cụ thể, quen thuộc, dễ thực hành. Nhờ đó, người dân không chỉ tiếp cận mà còn chủ động sử dụng dịch vụ công trực tuyến.
Phối hợp liên ngành phát triển người tham gia bảo hiểm

Phối hợp liên ngành phát triển người tham gia bảo hiểm

(PNTĐ) - Phấn đấu hoàn thành kế hoạch chi tiêu của BHXH Thành phố giao về phát triển BHXH tự nguyện, BHYT hộ gia đình, bảo hiểm xã hội các cơ sở của thành phố Hà Nội đã có những cách làm phối hợp liên ngành, hiệu quả, vừa giúp nhân dân nắm bắt đầy đủ, kịp thời các chính sách mới của Đảng và Nhà nước, vừa góp phần thực hiện chính sách an sinh xã hội trên địa bàn.
BHXH TP Hà Nội siết chặt công tác giải quyết, chi trả và quản lý người hưởng bảo hiểm

BHXH TP Hà Nội siết chặt công tác giải quyết, chi trả và quản lý người hưởng bảo hiểm

(PNTĐ) - Giám đốc BHXH Thành phố yêu cầu Chánh Văn phòng, Trưởng các phòng nghiệp vụ và Giám đốc BHXH các cơ sở nghiêm túc thực hiện đầy đủ các quy định của pháp luật, quy trình nghiệp vụ trong công tác tiếp nhận, giải quyết, chi trả và quản lý người hưởng BHXH, BHTN theo chỉ đạo của BHXH Việt Nam và BHXH Thành phố.
Tuấn Hưng và hành trình tự “chữa lành”

Tuấn Hưng và hành trình tự “chữa lành”

(PNTĐ) - Những ngày cuối năm 2025, nam ca sĩ Tuấn Hưng xuất hiện trở lại với một vai trò mới - người viết nhạc. Tuấn Hưng ra mắt album “Chạm” gồm 5 ca khúc do chính anh sáng tác, khiến nhiều khán giả bất ngờ. Sự bất ngờ ở đây không chỉ là vai trò mở của Tuấn Hưng, mà vì sự hiện diện lặng lẽ, trầm tĩnh khác xa với “con ngựa bất kham” Tuấn Hưng của những ngày nào.