Về quê trước thềm năm mới

Linh Linh
Chia sẻ

(PNTĐ) -Năm nay Tết sớm nên đầu tháng 1, mẹ nhắc tôi thu xếp công việc, đi cùng mẹ về quê mời ông bà tổ tiên đến nhà con cháu đón Tết.

Ông bà tôi khuất núi khi tôi còn chưa sinh ra nên tôi chỉ biết ông bà qua ảnh. Tôi thấy cả hai ông bà đều trẻ, người đẹp trai, người xinh gái rất hợp nhau. Mẹ tôi kính cẩn gửi cho ông một đôi dép và gửi cho bà mấy bộ quần áo dài hàng mã. Mẹ tôi bảo, đây là những món đồ mà khi còn sống ông bà không có điều kiện mua đồ mới. Chiếc dép cao su mà ông tôi thường đi mòn cả đế, còn quần áo của bà thì bạc màu, Tết đến chẳng có gì để diện. 

Về quê trước thềm năm mới - ảnh 1
Ảnh minh họa

Rồi mẹ tôi dặn, chúng tôi cũng bận bịu, ít có dịp về quê, nên mỗi lần đi như thế này phải ghi nhớ đường đi lối lại, sau này không có mẹ dẫn đường cũng không được để lạc. Làm con cháu mà không biết đường về quê là không được. Hiện ở quê tôi chỉ còn một số họ hàng xa. Bình thường, chúng tôi vẫn ỷ thế có mẹ lo đối ngoại rồi nên đúng là ít về quê thật. Nhưng năm nay thì khác, mẹ bảo tôi đi theo mẹ về làng. Rồi mẹ dẫn tôi vào từng nhà, giới thiệu đây là ông bác, ông chú, có cả ông cụ râu tóc đã bạc phơ nhưng xét về vai vế thì chỉ là anh họ của tôi. Nghe “ông” xưng là anh mà tôi ngại quá, mãi mới bật ra tiếng chào lại được. Rồi có cả mấy cậu thanh niên, xem ra cũng chỉ ít hơn tôi vài tuổi mà cứ kính cẩn gọi tôi là bà, làm cho tôi chột dạ thấy mình kể ra cũng có vai vế. Đến đâu, mẹ tôi cũng trân trọng biếu các nhà đồng quà, tấm bánh. Mẹ mời các ông bà, anh chị trong Tết lên thành phố thì ghé qua nhà chúng tôi chơi, nói câu chuyện đầu năm.

Trở lại nhà hôm đó, mẹ bảo tôi là “chim có tổ, người có tông”. Trước đây, khi còn có ông bà, ngày Tết trong nhà bao giờ cũng có đông đủ con cháu hội tụ. Nay, nhà tôi đã thoát ly lên thành phố nhưng không vì thế mà được quên đi cội nguồn, dẫu gì thì “một giọt máu đào vẫn hơn ao nước lã”. Sau thế hệ ông bà, cha mẹ, giờ đây, đến lượt anh em chúng tôi nhận mặt nhau, phải năng đi lại thì tình cảm mới gắn bó, thân thiết được.

Mỗi năm về quê vào thềm năm mới như thế này, cũng là một cách để chúng tôi nhớ mình thuộc về đâu. 

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.