Xé lòng nỗi nhớ con thơ
Mùa dịch, đâu đó lại có tiếng khóc xé lòng vì nhớ bầu sữa mẹ của những đứa trẻ khi màn đêm buông xuống. Ở một nơi khác, trên ngực áo của những người mẹ - y bác sĩ đang cách ly tại BV Bệnh Nhiệt đới TƯ cơ sở Đông Anh, dòng sữa chảy ra ướt đẫm, cùng với đó là những giọt nước mắt tuôn trào trong nỗi nhớ con da diết…
Bệnh viện có nhiều người mẹ như chị lắm!
“Nhìn clip thằng bé khó ngủ vật vã tìm mẹ mà mình chỉ lặng lẽ khóc. Nhớ lắm, nhớ cảm giác ôm con vào lòng, nắn tay nắn chân, thơm trán, dụi đầu, xoa lưng… nhớ đến đau tim. Mình biết còn nhiều người mẹ nữa giống mình ở trong BV Bệnh Nhiệt đới TƯ này. Có bạn con mới hơn 7 tháng tuổi.
Sáng nay, nghe một bạn khóc òa vì nhớ con, mình cũng khóc theo. Đúng là các bà mẹ đang cho con bú dễ khóc thật! Thử thách này của ông trời sao xé lòng thế”.
Đây là những dòng chia sẻ trên facebook rất ngắn gọn của một nữ bác sĩ đang cách ly trong BV Bệnh Nhiệt đới TƯ cơ sở Đông Anh. Khi đọc những dòng này, tôi đã cố gắng liên lạc với chị qua facebook nhưng chị không muốn nói rõ danh tính của mình. Chị bảo: “Bệnh viện có nhiều người mẹ như chị lắm…”, và việc các chị đang làm không phải điều gì đáng nói.
Cuộc tâm sự với những người mẹ đặc biệt này thường diễn ra vào 21h tới 23h đêm khuya, khi các chị đã hoàn thành xong ca trực. Bởi, ban ngày, các chị phải làm nhiệm vụ của người thầy thuốc, khoác trên mình đồ bảo hộ kín mít, không tiện nghe hay cầm điện thoại.
Nhớ lại quãng thời gian từ khi bắt đầu cách ly, chị D – một nữ điều dưỡng tại BV Bệnh Nhiệt đới TƯ kể: Sáng 5/5, mình đang làm thì nhận được lệnh phong tỏa toàn bệnh viện, không ai được rời khỏi bệnh viện. “Em đợi tới chiều, hy vọng có sự thay đổi nào đó nhưng cổng bệnh viện đã khóa lại. Khi đó, mình mới cầm máy gọi về nhờ ông bà nội trông con. Chồng mình là công an, đợt này anh cũng đi công tác 10 ngày chưa về”.
Ca trực của những nữ điều dưỡng tại BV Bệnh Nhiệt đới TƯ cơ sở Đông Anh. Ảnh: BVCC
Mỗi ngày, chị và các đồng nghiệp đều ở trong một guồng quay hối hả. Bệnh viện đang cách ly nhưng vẫn phải tiếp tục nhận bệnh nhân Covid-19 chuyển tới và trong viện cũng có thêm những ca bệnh mới. Đặc biệt lại có nhiều bệnh nhân nặng. Có những ca trực, quá nhiều bệnh nhân cần cấp cứu một lúc, chị và các đồng nghiệp thực sự đã phải chạy chứ không bước đi như bình thường.
“Vất vả như vậy nhưng mình không sợ hãi hay chán chường, mà thực ra là không có thời gian để nghĩ tới những cảm giác ấy. Thứ mình sợ nhất là khi đêm xuống, trời ập tối. Ấy là lúc con trai út 11 tháng tuổi bắt đầu trằn trọc tìm ti mẹ rồi ngằn ngặt khóc trên tay bà nội. Mình đi cách ly đột ngột chưa kịp cai sữa nên cháu quấy lắm, đêm nào cũng 3-4 lần thức dậy quấy khiến bà nội phải bế vác trên vai hàng tiếng đồng hồ mới ngủ” – chị D tâm sự.
Từ điều dưỡng trở thành bệnh nhân
Trong câu chuyện với điều dưỡng D, chị có nhắc tới một đồng nghiệp làm cùng khoa tên N. Điều dưỡng N cũng có một con trai vừa sinh nhật 1 tuổi cách đây vài ngày. Dù vẫn trong chế độ không phải chống dịch và ra khu cách ly sớm vì có con dưới 1 tuổi, nhưng chị N vẫn xung phong tham gia chống dịch. Công việc nhiều vất vả, nhưng khi được đề nghị chia sẻ, chị N luôn từ chối vì: “Chị ngại lắm, chẳng biết nói gì. Chẳng cứ mình chị, bất cứ người phụ nữ nào trong hoàn cảnh này cũng đều cố gắng, sẵn sàng gác lại việc riêng, nén nỗi nhớ vào trong, dành tâm sức để chống dịch, chăm sóc cho người bệnh…”.
Đó có lẽ cũng là suy nghĩ của H – một nữ điều dưỡng trẻ tuổi đang làm việc tại BV Bệnh Nhiệt đới TƯ cơ sở Đông Anh. Có lẽ tới suốt cuộc đời, H sẽ không bao giờ quên ngày 4/5 vừa rồi. Sáng hôm ấy, khoa của H phát hiện 1 trường hợp dương tính với SARS-CoV-2. Ngay buổi chiều, toàn bộ nhân viên trong khoa và một số bệnh nhân được làm xét nghiệm sàng lọc. H cũng được làm xét nghiệm cho kết quả âm tính.
Tới sáng 5/5, nhận được lệnh phong tỏa toàn bộ bệnh viện, H ở lại luôn để cách ly. “Hôm đó, tất cả mọi người dù không trong tua trực nhưng cũng phải tới bệnh viện chấp hành cách ly. Mình chỉ kịp điện thoại về nhà thông báo tình hình, dặn chồng tự cách ly ở nhà vì anh là F2” – H kể.
Tuy nhiên, tới ngày 9/5, kết quả xét nghiệm lần 2 cho thấy H dương tính với SARS-CoV-2. Lúc này, H không làm công việc của người điều dưỡng nữa mà chuyển sang khu điều trị như những bệnh nhân Covid-19 khác. Chồng của H cũng được y tế địa phương đưa đi cách ly tập trung tại Tây Mỗ ngay sau đó. Cô con gái nhỏ 21 tháng tuổi của vợ chồng H đành gửi nhờ ông bà ngoại trông giúp.
“Trước đây, ngày nào cũng làm việc hùng hục nhưng bây giờ, là bệnh nhân chỉ phải ngồi một chỗ, em cứ thấy không “quen” lắm, chỉ mong khỏe nhanh để đi làm như trước. Em cũng mong mau chóng hết cách ly, đến ngày ra viện để được gặp chồng, gặp con “ngoài đời thật”, chứ không phải nhớ nhung qua những cuộc gọi điện video” – H lạc quan chia sẻ.
Không riêng điều dưỡng D, N, H, tại BV Bệnh Nhiệt đới TƯ cơ sở Đông Anh còn nhiều y bác sĩ có con nhỏ. Các chị, những nữ thầy thuốc luôn khiêm nhường và lặng lẽ như vậy. Dẫu chẳng phải bom rơi, đạn nổ, nhưng trong cuộc chiến chống “giặc dịch” Covid-19 khốc liệt này, họ vẫn căng mình chiến đấu, lặng lẽ và bền bỉ nỗ lực không ngừng vì người bệnh.
THANH LOAN









