Chiếc xe đạp của ông

Nam Anh
Chia sẻ

(PNTĐ) - Sáng đó, nhà tôi nhận được tin của người đi đường gọi tới, báo ông tôi bị đụng xe, mau đến đưa ông đi cấp cứu. Hoảng quá, cả nhà vội chạy ra hiện trường vụ tai nạn.

May thay, nhìn bề ngoài, ông tôi có vẻ không bị thương trầm trọng lắm. Sau khi vào viện, các bác sĩ thăm khám kết luận ông bị rách ở trán, phải khâu 7 mũi, tụ máu ở một số điểm, tổn thương phần mềm. Phần đầu và xương không bị làm sao, thật hú vía.

Về tới nhà, đợi hồi lại, ông kể: “Ông đang đi sát vỉa hè thì có một chiếc xe máy lao tới, đụng trúng tay lái của ông. Cú va chạm nhẹ thôi nhưng cũng đủ khiến ông loạng choạng và ngã ra hè, đập một nửa người xuống nền xi măng. Rồi sau đó mọi người giúp ông báo tin về nhà.

Ở tuổi ngoài 80, ông tôi vẫn thường tự đạp xe đạp đi loanh quanh, thăm thú bạn bè. Vì ông vốn khỏe mạnh, đầu óc tỉnh táo minh mẫn nên cả nhà thấy không có gì đáng lo khi ông vẫn tự đi lại ngoài đường. Chiều đó, bố tôi trở lại góc phố nơi ông bị ngã để lấy chiếc xe đạp ban sáng gửi tạm ở nhà dân ven đường. Tiện thể, bố dắt xe đạp của ông ra hàng sửa vì chiếc bánh xe phía trước đã bị cong, vênh.

Chiếc xe đạp của ông - ảnh 1
Ảnh minh họa

Tuy nhiên khi ra tới cửa hàng rồi, qua xem xét, bố tôi giật mình phát hiện là hóa ra, chiếc xe đạp của ông đã bị han gỉ từ lâu, hai bên càng xe phía trước đều đã nứt gãy. Còn ông thì vẫn đều đặn đi trên chiếc xe đạp đó mà không hề biết có nhiều nguy cơ đang rình rập.

Sau khi sự việc xảy ra, chúng tôi còn phát hiện có nhiều việc mình còn chủ quan, không làm chu đáo. Chẳng hạn như ông đi ra ngoài nhưng không mang theo biển ghi tên, số điện thoại, địa chỉ để phòng những tình huống bất trắc như thế này. May mà lúc ông bị ngã còn tỉnh táo nên có thể nhờ mọi người gọi giúp cho các con. Sống cùng nhà nhưng con cháu cũng không để ý xem ông đang sử dụng loại thuốc nào, hồ sơ khám bệnh để đâu... để khi cần có thể trao đổi tiền sử bệnh của ông với bác sĩ (bình thường, ông tôi vẫn thường tự đi khám và nhận thuốc).

Kể lại câu chuyện này, tôi muốn chia sẻ bài học khi trong nhà có người già sẽ cần phải quan tâm sát sao, chu đáo hơn. Không chỉ là những bữa ăn, là những lời hỏi thăm mà còn phải để ý cả tới đồ dùng, quan tâm các biện pháp đảm bảo an toàn cho người già. Đừng để có vấn đề gì thì con cháu mới ân hận “giá như...”.

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Cùng nhau đi tiếp

Cùng nhau đi tiếp

(PNTĐ) - Có những lúc Hương thấy mình mệt mỏi vì sự thờ ơ của chồng, như thể Minh đang đứng ngoài những lo toan rất thật về cơm áo gạo tiền mà cô ngày ngày gánh lấy.
 “Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

(PNTĐ) - Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...
Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

(PNTĐ) - Nằm ở vùng Tây Á, cộng đồng người Việt Nam tại Pakistan còn khiêm tốn, trong đó ước chừng chỉ có khoảng 10 cô dâu Việt Nam. Là một trong số ít cô dâu Việt, chị Trần Lệ Hằng đã vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu về khác biệt văn hóa để có cuộc sống hạnh phúc, êm đềm trong đại gia đình nhà chồng tràn ngập yêu thương.
Về nhà với bố mẹ

Về nhà với bố mẹ

(PNTĐ) - Ngày tôi đi lấy chồng, dù tôi đã chọn được một người bạn đời phù hợp, nhưng bố mẹ vẫn dặn tôi: “Con đi lấy chồng, nhưng đây vẫn mãi là nhà của con. Nếu gặp bất cứ chuyện gì không như ý, hãy về với bố mẹ”.