Dư âm “Tết buồn” vì bị bạo hành
PNTĐ-Xuân mới đã sang, nhưng dư âm về một cái “Tết buồn” vì bị chồng bạo hành với nhiều chị em vẫn còn đọng lại.
![]() |
Ảnh minh họa |
Bị chồng đánh vì mải kiếm tiền lo tết
Cửa hàng cắt tóc gội đầu của chị Kim Thoa (Khương Trung, Thanh Xuân, Hà Nội) những ngày giáp Tết khách chật cứng. Người ta xếp hàng chờ gội đầu, sấy tóc, làm móng, duỗi tóc… Vừa làm, chị Thoa vừa liếc nhìn đồng hồ. Vẫn còn hơn chục khách, toàn là khách quen. Trong khi số người mới đến chị đành từ chối vì không còn thời gian. Đang làm thì điện thoại réo vang, chị thợ phụ cầm máy trả lời. Tiếng anh Dũng chồng chị Thoa quát to: “Về ngay làm cơm Tất niên cúng cụ không thì tao cho một trận”.
Lát sau, đứa con trai chị hớt hải đạp xe ra gọi: “Mẹ về ngay, bố giận lắm rồi, đang đập phá đồ đạc ở nhà”. Chị Thoa biến sắc mặt, vội cáo lỗi với khách rồi theo con trai về nhà. Khi về nhà chị Thoa bị chồng túm tóc vừa đánh vừa chửi. Chị Thoa van vỉ: “Anh ơi, cả năm em chỉ trông vào ngày Tết để trả tiền học cho con, tiền thuê cửa hàng, tiền nợ nần cờ bạc của anh… Em không làm cố thì lấy đâu ra. Em đã có lời nói trước với cả nhà rồi mà. Cơm Tất niên chiều nay em sẽ làm. Anh tha cho em đi”. Chỉ đến khi công an được mọi người gọi đến can thiệp, chị Thoa mới được giải thoát.
Chồng thua bạc, vợ ăn đòn
Chị Hằng quê ở Kim Bài, Thanh Oai lên Thanh Xuân thuê cửa hàng bán bún cua kể chưa năm nào chị được ăn một cái Tết bình yên. Năm nay cũng không ngoại lệ, chồng chị mê xóc đĩa, tá lả. Chỉ đến khi cạn tiền, anh mới gọi chị về mở tủ lấy tiền cho anh đi tiếp. Để có tiền nuôi gia đình, vừa hết Tết, chị Hằng đã lại tất tả lên thành phố mở quán bán hàng, trong lòng vẫn nặng nề những cái Tết với đòn roi của chồng.
Chị Thu (Hà Đông) lại có nỗi khổ riêng. Chồng chị là công chức nhà nước, vốn lắm bạn nhiều bè nên ngày Tết, phải tiếp khách uống rượu, đi đâu cũng thù tạc. Người ta uống say thì nằm nghỉ. Chồng chị uống say thì bao nhiêu nỗi ấm ức từ thuở nào đều lôi ra trút lên đầu vợ con. Tết đã hết, chị mới dám thở phào: “Ăn Tết mà khổ như vậy thì thà chẳng có tết còn hơn”, chị Thu chép miệng thở dài.
Hải Yến