Hãy kiên nhẫn với người già

Linh Lê
Chia sẻ

(PNTĐ) - Ai rồi cũng sẽ phải già đi, ngay cả chúng tôi, đến một lúc nào đó, cũng có nguy cơ bị tụt lùi và cảm thấy mình lạc lõng so với thế hệ sau đó.

Hãy kiên nhẫn với người già - ảnh 1

Hôm đó, bố tôi có cuộc hẹn bên ngoài với các bạn già. Trước khi đi, tôi nhắc bố cầm theo điện thoại để con cháu có thể liên lạc với bố. Tôi đặt xe hai chiều cho bố và dặn đúng giờ đó thì ông ra điểm đón để xe đưa về.

Nhưng quá giờ hẹn, tài xế taxi vẫn không đón được bố vì gọi điện mà ông không nghe. Anh tài xế gọi cho tôi, trách cứ vì làm anh mất thời gian chờ đợi. Chúng tôi cũng hoảng hốt, mải miết gọi bố nhưng đầu dây bên kia không có người nghe.

Cho tới khi chiếc taxi hết kiên nhẫn và bỏ đi, để lại cho tôi những lời giận dữ thì bố vẫn không xuất hiện. Chúng tôi thì không biết tìm bố ở đâu. Hơn 1 tiếng sau đó, khi lo lắng của chúng tôi sắp lên tới đỉnh điểm thì bố được một thanh niên đèo về. Anh kể là thấy bố loay hoay dùng điện thoại chắc là để kết nối với gia đình. Bố cũng cố gắng tìm một chiếc xe ôm về nhà, nhưng không thể vì xung quanh không có xe ôm truyền thống. Anh liền nói bố lên xe anh cho quá giang. Anh cũng phải thuyết phục mãi bố mới nghe, vì bố bảo sợ bị lừa đảo.

Trong lúc mất bình tĩnh, chúng tôi đã lớn tiếng trách bố sao không nghe điện thoại, sao các con đã đặt xe cho mà bố không dùng. Bố tôi im lặng như thể chịu tội rồi mới thanh minh. Là vì bố đã quên mất cách trả lời điện thoại. Bố biết con gọi, nhưng bấm trả lời hoài không được. Bố cũng không nhớ được xe ôtô các con đặt cho là xe nào. 

Chúng tôi chững lại vì thấy thương bố. Chúng tôi đòi hỏi ở bố một sự nhanh nhạy như của người trẻ mà quên mất rằng, bố đã ở tuổi gần đất xa trời, trí nhớ không còn minh mẫn. Chúng tôi cho rằng bố rành về công nghệ trong khi bố chỉ mới làm quen với điện thoại thông minh và học hoài cũng chưa nhớ được cách nghe gọi. Chúng tôi để bố tự xoay xở trong xã hội hiện đại mà không nghĩ rằng mình phải đi chậm lại để chờ bố.

Cảm ơn anh thanh niên kia đã kiên nhẫn và thấu hiểu cho bố tôi. Ai rồi cũng sẽ phải già đi, ngay cả chúng tôi, đến một lúc nào đó, cũng có nguy cơ bị tụt lùi và cảm thấy mình lạc lõng so với thế hệ sau đó. Lúc đó, tôi cũng chỉ mong nhận được một sự động viên chứ không phải trách cứ từ con cháu.

 

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Gọn gàng căn bếp đón năm mới

Gọn gàng căn bếp đón năm mới

(PNTĐ) - Năm mới sắp đến, ai cũng mong có căn nhà gọn gàng. Nhưng không chỉ gọn đẹp ở phòng khách, căn bếp cũng là không gian quan trọng của ngôi nhà. Vậy khi làm gọn gàng bếp cần chú ý tới điều gì?
Điều người đàn ông cần

Điều người đàn ông cần

(PNTĐ) - Đã 10 giờ tối, mặc cho Oanh nhắn tin, gọi điện biết bao lần, Hùng vẫn không hồi âm. Sinh nhật Oanh 24 tuổi và cô muốn được Hùng đưa đi chơi  đâu đó. Vậy mà, Hùng vẫn sẵn sàng bỏ rơi cô một cách thê thảm như vậy…
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.
Nuôi con trong thời AI

Nuôi con trong thời AI

(PNTĐ) - Đào Ngọc Minh Nguyên, tên gọi ở nhà là Bulma là một cô bé hướng nội, từng chậm nói, không học trường quốc tế, không du học từ nhỏ. Con chỉ lớn lên trong môi trường học tập tại nhà với sự đồng hành trực tiếp của mẹ - chị Lê Kim Ngân và đã đạt được nhiều thành tích đáng nể trong học tập.