Khi đàn ông mắc "bệnh nói nhiều"

Chia sẻ

Thông thường, đàn ông được coi là những người ít nói, sâu sắc, thể hiện bản thân bằng hành động, bằng thành tựu mà mình đạt được. Nhưng trong thực tế, có những anh chàng nói nhiều, không phải vì công việc đòi hỏi thế, mà vì họ phải nói nhiều để che giấu những khiếm khuyết mà có khi chỉ mình anh ta biết. Lâu dần thành thói quen, thành tính cách.

Tâm lý “thùng rỗng kêu to”

Bạn để ý trong cuộc sống, những con vật yếu ớt, sức vóc không có bao nhiêu, nhưng tiếng kêu của chúng lại rất to. Ví dụ con ễnh ương, con ếch, con nhái, con ve sầu. Chúng phải chứng tỏ với đời sự tồn tại của mình bằng tiếng kêu điếc tai, inh ỏi, bởi chúng chẳng bay cao, chẳng chạy nhanh, chẳng có sức vóc để đói chọi với những con khác.

Khi đàn ông mắc "bệnh nói nhiều" - ảnh 1 (Ảnh: minh họa)

Người nói nhiều, nói “ra vẻ ta đây” để thể hiện mình biết nhiều, nhưng thực ra là che giấu sự kém cỏi, hoặc mặc cảm kém cỏi của mình so với người khác. Anh chồng thấy vợ mình học hành khá, tiến bộ, được cơ quan tín nhiệm, nhiều người khen, nên thấy mình có vẻ “thua vợ”, nên nói nhiều, giáo huấn nhiều để ra vẻ “cô chưa là gì đâu nhé, đây cái gì cũng biết”.

 Tâm lý “ra đòn phủ đầu”

Mang trong lòng mặc cảm thua kém, chỉ sợ người ta có lúc “lên mặt với mình”, nên người mặc cảm sử dụng chiêu bài “đi tắt đón đầu”, đề phòng “nó” lên lớp, dạy đời mình, thì mình phải “cho nó một bài học” trước để “đánh phủ đầu”.

Khi đàn ông mắc "bệnh nói nhiều" - ảnh 2 (Ảnh: minh họa)

Nói để không bị coi thường, nói để người ta phải nể phục trí tuệ của mình, nói cho hả dạ, nói để lấp khoảng trống rỗng trong trí tuệ và nhân cách là cách làm của không ít người. Tuy nhiên, đây là cách làm sai. Càng nói càng lộ sự kém cỏi, càng khiến người khác coi thường, xa lánh. Đó là vòng luẩn quẩn của người đàn ông không nhận ra giá trị thực sự của mình, không biết rằng “trăm nói không bằng một làm”.

Người đi đêm sợ ma, anh ta thường vừa đi vừa hát, vừa đi vừa nói với bản thân mình rằng “ta không sợ ma đâu nhé, ma ra đây ta xé xác”. Nói thế, nhưng lòng phấp phỏm, chỉ lo có lúc ma nó xông ra dọa nạt mình. Thôi thì còn biết làm gì hơn, đành “đánh phủ đầu” vậy. Thật tội nghiệp!

 Bệnh rối nhiễu tâm trí

Hiện nay, số người bị rối nhiễu tâm trí ở Việt Nam ước tính khoảng 10% dân số, tương đương gần 9 triệu người, trong đó số người tâm thần nặng khoảng 200.000 người; số người tâm thần có xu hướng gia tăng đặc biệt là các thành phố, đô thị lớn. 

Khi đàn ông mắc "bệnh nói nhiều" - ảnh 3 (Ảnh: minh họa) 

Nguyên nhân của bệnh là do những biến đổi, khiếm khuyết về rối loạn chuyển hóa tế bào não, rối loạn chức năng hoạt động của não.

Người bị rối loạn tâm thần có tính đa nghi, luôn luôn ngờ vực, lo ngại quá đáng việc bị người khác tấn công. Vì thế, họ luôn giữ một khoảng cách đối với người đang nói chuyện với mình. Đôi khi khoảng cách đó được biểu hiện bằng sự khiêm tốn thái quá, hoặc bằng sự hung hăng.

Họ cũng có thể là người độc đoán, không có khả năng tự đánh giá bản thân, không cởi mở tiếp nhận quan điểm của người khác. Họ cũng thường đa nghi, kiêu ngạo chuyên quyền, không có tính khoan dung, luôn coi thường người khác, coi mình là trung tâm. Người rối loạn hoang tưởng mãn tính do vậy thường khép mình, quay lưng với xã hội, dẫn đến suy nhược, trầm cảm lo âu nhưng nhẹ, ít khi phải điều trị.

Theo các bác sĩ tâm thần, người rối nhiễu tâm trí cũng có thể là người trầm cảm, ít nói, khép mình, song cũng có thể là người hung hăng, nói nhiều, hay gây sự.

Khi thấy người thân có dấu hiệu không bình thường, cần động viên hoặc đưa người đó đến khám, tư vấn và điều trị tại các cơ sở chuyên khoa tâm thần. Tại đây, các bác sĩ chuyên khoa sẽ có những phương pháp đặc hiệu phân biệt giúp chẩn đoán hoang tưởng, mức độ hoang tưởng và hướng điều trị.

Trừ những người làm công tác tuyên truyền, giảng dạy, dẫn các chương trình của đài hay truyền hình, những người tổ chức sự kiện phải nói nhiều do đặc thù công việc. Còn người bình thường, nói nhiều, nói dai, nói đi nói lại, nói không đâu vào đâu, không đúng lúc, đúng chỗ… đều có thể là dấu hiệu bất thường của tâm lý hay là biểu hiện của chứng rối loạn tâm thần.

                                                                                                      VŨ HOÀNG

Tin cùng chuyên mục

Cùng nhau đi tiếp

Cùng nhau đi tiếp

(PNTĐ) - Có những lúc Hương thấy mình mệt mỏi vì sự thờ ơ của chồng, như thể Minh đang đứng ngoài những lo toan rất thật về cơm áo gạo tiền mà cô ngày ngày gánh lấy.
 “Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

(PNTĐ) - Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...
Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

(PNTĐ) - Nằm ở vùng Tây Á, cộng đồng người Việt Nam tại Pakistan còn khiêm tốn, trong đó ước chừng chỉ có khoảng 10 cô dâu Việt Nam. Là một trong số ít cô dâu Việt, chị Trần Lệ Hằng đã vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu về khác biệt văn hóa để có cuộc sống hạnh phúc, êm đềm trong đại gia đình nhà chồng tràn ngập yêu thương.
Về nhà với bố mẹ

Về nhà với bố mẹ

(PNTĐ) - Ngày tôi đi lấy chồng, dù tôi đã chọn được một người bạn đời phù hợp, nhưng bố mẹ vẫn dặn tôi: “Con đi lấy chồng, nhưng đây vẫn mãi là nhà của con. Nếu gặp bất cứ chuyện gì không như ý, hãy về với bố mẹ”.