Ngóng cháu

Thái Anh
Chia sẻ

(PNTĐ) - Ông bà chỉ có một cô con gái. Tốt nghiệp lớp 12, con du học nước ngoài, hết cử nhân, thạc sĩ rồi tiến sĩ. Cuối cùng, con báo cáo là muốn mang về cho bố mẹ một chàng rể Tây.

Ngóng cháu - ảnh 1
Ảnh minh họa

Hơn 1 năm sau, ông bà có cháu ngoại. Bà mắc chứng tim đập nhanh nên không thể bay sang với con. 1 tuần con gái ở cữ trong bệnh viện, ông bà theo dõi con cháu qua những bức ảnh và video ngắn con rể Tây gửi về qua zalo. Nhìn đĩa bánh mì gối với phomai, mì sốt thịt... mà con ăn qua các bữa, bà thương con chảy nước mắt. Bà bùi ngùi bảo ông: “Bà đẻ ăn toàn đồ nguội thế thì làm gì có sữa cho con bú”.

Con gái và con rể bà giải thích: “Bên này, chế độ ăn của bà đẻ đều đã được họ tính toán đủ cả về chất và lượng rồi mẹ ạ”. Bà ừ đấy nhưng trong lòng nghĩ thầm mẹ Việt ở cữ, được ăn bát canh rau ngót thịt bằm mẹ nấu vẫn là ngon nhất.

Khi Bắp, cháu ngoại bà, bắt đầu bi bô tập nói, các con thường xuyên gọi về để ông bà nói chuyện tiếng Việt với Bắp. Từ đó, ông bà có thêm nhiệm vụ cao cả là giữ nguồn cội cho cháu ngoại. Qua chiếc camera nhỏ, ông bà và cháu í ới gọi nhau. Bà cố gắng nói từng câu, từng câu thật chậm, tròn vành rõ chữ để cháu hiểu. Rồi cháu cũng bập bẹ “trả bài” bà. Lần đầu tiên, nghe cháu ngoại gọi: “Bà ngại, bà ngại...” mà bà xúc động đứng hình. Ừ bà ngoại đây, bà ngại cháu lớn lên bên đó, liệu có còn nhớ đến gia tiên bên này. 

Trộm vía, khi lên 4 tuổi, Bắp đã có thể nói được lơ lớ tiếng mẹ đẻ vì không có môi trường nói tiếng Việt như trong nước. Một ngày, con gái bà báo tin vui: “Cuối tháng, chồng con sang Malaysia công tác. Con tranh thủ đưa Bắp về chơi với ông bà nửa tháng”. 

Ngày đón cháu ở sân bay, bà nhận ra Bắp ngay nhưng Bắp thì bám chặt lấy mẹ, không để cho “bà ngại” lại gần. Ông phải giữ tay bà lại rồi bảo: “Bà để từ từ cho cháu làm quen. Trẻ con sợ người lạ”. Lần này, nghe hai chữ người lạ, tự nhiên lòng bà trùng xuống.

Hôm nào, bà cũng tranh thủ nấu thật nhiều món ăn Việt ngon để đãi hai mẹ con. Bắp ăn được mấy ngày rất ngon miệng nhưng sau đó lại đòi mẹ cho ăn khoai tây nghiền với sữa. Ông ngoại cũng ra sức đọc truyện tiếng Việt cho Bắp nghe. Nhưng thi thoảng, cháu quen miệng trả lời ông bằng một tràng tiếng nước ngoài khiến ông ú ới gọi: “Bà ơi, cháu nói gì, tôi không hiểu”.

Thấm thoắt cũng đến ngày tạm biệt con cháu. Ra đến sân bay rồi, bà vẫn cứ lưu luyến ôm Bắp mãi không rời. Hai tuần đủ để Bắp thân thiết với ông bà và làm quen với văn hóa ở quê ngoại thì lại phải về nước. Bắp theo mẹ đi rồi, bà khe khẽ nói với ông: “Lần này, chả biết bao giờ con cháu mới lại về. Lúc ấy, tôi với ông có còn đủ sức khỏe để vui vầy với cháu nữa không...”.

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Tết nội, Tết ngoại

Tết nội, Tết ngoại

(PNTĐ) - Tết không chỉ là dịp để sum vầy, để đón nhận những điều may mắn mà còn là lúc để thấu hiểu, để sẻ chia, để mái ấm gia đình mãi như một ngọn lửa ấm nồng, dù có bao nhiêu mùa Tết đi qua.
Cùng con đón Tết nhàn tênh

Cùng con đón Tết nhàn tênh

(PNTĐ) - Tết Nguyên đán đang tới rất gần và những ngày cuối năm này, nhà nhà tấp nập dọn dẹp, chỉnh trang sao cho đẹp nhất, ưng ý nhất để đón năm mới. Với các gia đình trẻ hiện đại, để công việc dọn nhà diễn ra thoải mái, không áp lực, bớt cãi cọ và mệt mỏi thì cách tốt nhất là phân chia công việc tùy theo sức của mỗi người.
Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

(PNTĐ) - Gần 40 tuổi, con trai ông bà thay vì thông báo tin vui sẽ cưới vợ thì nó lại khiến cả nhà “nổ tung” với quyết định không kết hôn, và chọn cuộc sống làm bố đơn thân của một đứa con được sinh ra với một người phụ nữ lạ mặt.
 “Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

(PNTĐ) - Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...