Nhà có hai “ông tướng”

Nguyễn Thị Hương
Chia sẻ

(PNTĐ) -Từ khi cu Ben ra đời, ông nội bảo thế là nhà mình có hai ông tướng. Người thứ nhất là “tướng ông”. Ông tướng thứ hai là “tướng cháu”, nhỏ mà có võ.

Trước đó, ở trong nhà, ông nội là to nhất. Ông nói gì là bà và các con đều nghe răm rắp. Vậy mà “tướng cháu” đã khiến ông nhanh chóng bị “soán ngôi” chỉ sau một thời gian ngắn.

Cũng thật là lạ, hồi trẻ, ông cũng đã vào sinh ra tử trên khắp các chiến trường. “Tướng ông” chẳng sợ bom rơi, đạn lạc, lúc đối diện với kẻ thù cũng không nao núng. Thế nhưng, bây giờ, ông lại sợ  lắm trước tiếng khóc của “tướng cháu”. Đến nỗi, “tướng cháu” chỉ cần hơi mếu máo, sụt sùi là “tướng ông” đã vội vàng chạy tới dỗ dành. Buổi sáng, khi bố mẹ cháu đi làm vắng, tướng ông cứ quẩn quanh bên giường, chỉ lo “tướng cháu” trở dậy tủi thân, không có người đón tay. 

Bà vẫn bảo, “tướng ông” đầu đội trời, chân đạp đất, mình đồng da sắt, là điểm tựa cho cả nhà. Song, ông lại trở nên “mềm như bún”, sẵn sàng phá bỏ mọi nguyên tắc mỗi khi nghe “tướng cháu” gọi hai từ “ông ơi”. Ông thường cảnh cáo “con hư tại mẹ, cháu hư tại bà” ý là để bà không được chiều cháu quá. Thế mà chính “tướng ông” lại đang là người chiều “tướng cháu” nhất nhà. Chiều nào cũng vậy, ông thường giành phần đi đón cháu ở trường mẫu giáo với bà, cũng chỉ để có cơ hội đưa cháu đi chơi, mua cho cháu đồng quà, tấm bánh. Đến bữa, ông tự tay xúc cho cháu ăn. Mấy lần bà  nhắc ông phải để cháu tự lập, nhưng, chỉ cần bà đi khỏi là “tướng ông” lại “phạm luật” luôn. “Tướng ông” sợ “tướng cháu” không ăn hết suất sẽ gầy, sẽ yếu. 

Nhà có hai “ông tướng” - ảnh 1
Ảnh minh họa

Đến lượt tướng ông, mấy lần ốm, cái sự mệt mỏi khiến ông bứt rứt trong người. Thế là bà bất đắc dĩ trở thành nơi để ông trách móc vô cớ. Nhưng, đố ai làm “tướng ông” nói nặng lời với “tướng cháu” được. Lúc nào, “tướng ông” cũng nhẹ nhàng, cháu ơi, cháu à, còn cho “tướng cháu” trèo lên đầu, lên cổ mình dù rằng chỉ mới lúc trước, ông còn than vãn với bà là bị đau mình mẩy.

“Tướng ông” cũng thừa nhận, chức tướng của ông bây giờ là… tướng không ngai. Còn tướng thực sự của ông mới chính là cháu. Ai đời chỉ mới mấy tuổi đầu, “tướng cháu” đã có thể điều khiển, bắt “tướng ông” phải làm theo ý của mình. “Tướng cháu” muốn ông đọc truyện cho nghe, thì dù “tướng ông” có đang xem bộ phim truyền hình vô cùng yêu thích cũng phải bỏ xem. “Tướng cháu” muốn ông đưa đi chơi, thì dù đã trót hẹn với mấy ông bạn già, “tướng ông” cũng hủy hết chỉ để tập trung cho cháu. “Tướng ông” mắc nghiện hút thuốc lào, bà nhắc nhiều lần mà ông không bỏ được. Thế rồi chỉ sau một lần, khi nghe bác sĩ nói “tướng cháu” bị ho là do khói thuốc mà “tướng ông” đập điếu bỏ đi.
Từ bao giờ, “tướng ông” đã coi “tướng cháu” là vị đại tướng của mình. 

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.