Nửa thế kỷ cõng chồng thương binh

PNTĐ-Suốt gần 50 năm qua, đôi vai của bà còn gánh cả cơ nghiệp gia đình, gánh cả cuộc đời ông, tận tụy nuôi mẹ chồng đến ngày cụ về với tiên tổ.
 
Bị mẹ bắt lấy vợ hơn tuổi. Cưới xong, ông bỏ nhà đi học trường nghề rồi tham gia kháng chiến. Tới khi bị thương nặng, ông mới trở về quê hương. Cứ ngỡ người vợ năm xưa sẽ vì tình cạn mà dứt áo ra đi. Nhưng không...
 
Nửa thế kỷ qua vợ chồng bà Vân, ông Sơn vẫn tựa vào nhau sống thật hạnh phúc

 
Nhà có mỗi cậu con trai nên từ lúc mới học xong cấp 2, ông Vũ Văn Sơn (78 tuổi, ở xã Thái Hòa, huyện Ba Vì, Hà Nội) bị mẹ bắt lấy vợ. Đó là bà Nguyễn Thị Vân, cô gái cùng làng nết na nhưng hơn tuổi. Vì không có tình cảm với vợ lại muốn cống hiến cho đất nước nên khi học xong trường Trung cấp Cơ khí chế tạo Hà Nội, ông đăng ký vào bộ đội luôn. 
 
Năm 1963, Tiểu đoàn 73 của ông đã phóng hai quả tên lửa bắn cháy máy bay Mỹ. Nhưng cũng trong trận chiến ấy, ông bị thương nặng. Nhớ lại kỷ niệm xưa, ông Sơn bảo: “Cái ngày biết mình vẫn còn sống nhưng chẳng bằng chết, tôi thấy cuộc đời mình thế là hết, chẳng muốn báo tin về cho gia đình nữa. Tôi sợ những người thân của mình phải đau khổ khi biết chuyện, sợ trở thành gánh nặng cho họ, sợ cả những lời trách móc, ái ngại vì từ đây, tôi sẽ chẳng làm được gì cho xứng với một người đàn ông nữa”.
 
Nhưng người vợ được “sắp đặt” năm xưa đã không bỏ ông. Trong những tháng ngày ông nằm điều trị tại bệnh viện Trung ương Quân đội 108, bà Vân cùng người thân đã hết lòng hết sức chăm sóc, giúp ông vượt qua cái chết. “Lắm lúc, tôi thấy bà ấy không chỉ là vợ mà còn như một người chị của mình, hết lòng với tôi”, ông Sơn kể.
 
Ông kể tiếp: “Thấy vợ phải vất vả lặn lội từ quê lên viện thăm nom, tôi bảo: “Anh ở trên này đã có các bác sỹ, y tá chữa, em cứ yên tâm về chăm mẹ, lo ruộng vườn”. Bà ấy khóc: “Nếu thế, em đưa anh về nhà rồi em chăm anh. Chứ về rồi, em nóng ruột lắm!”. Tôi bảo: “Chân tay anh giờ thế này, về sớm làm gì, chỉ thêm gánh nặng cho gia đình thôi”. Bà ấy lại nói: “Thế thì em cõng anh”. “Nhưng chỉ cõng được chốc lát thôi, còn bao nhiêu công việc, sức em cõng sao được mãi”, tôi cười vì thấy vợ mình sao ngây ngô thế. Nhưng sau bà ấy nói chắc nịch: “Thì em vẫn cõng anh, em cõng anh cả đời này!”.
 
Thế là năm 1970, bà xin đón ông về, rồi cõng chồng, nuôi chồng thật. Bà bế ông đi ngủ, cõng ông đi ăn, cõng ông đi chơi… Biết chồng thích xem phim, nghe hát khi có đoàn hát về quê biểu diễn, bà cõng ông đi xem. Bà cõng ông đến thật sớm, tìm một chỗ rộng, thoáng để không ai chen lấn. Bà trải tấm chăn mỏng để ông nằm ngửa ra xem giữa đám trẻ con. Xem xong, bà lại phủ tấm chăn lên tấm thân mềm oặt, rệu rã, lủng lẳng hai cái chân đung đưa bên hông, lầm lũi cõng chồng giữa màn đêm về nhà. Người làng nhìn thấy cảnh ấy rất cảm động, khen bà khéo, sống nghĩa tình, chăm chồng khỏe mạnh, phụng dưỡng mẹ chồng.
 
Tình yêu đơm hoa, điều kỳ diệu cuối cùng đã đến. Năm 1971, bà Vân mang thai và sinh con trai đầu lòng trong niềm hạnh phúc vỡ òa. Tuy chân hỏng nhưng trí óc ông vẫn còn minh mẫn.
 
Người thương binh tàn nhưng không phế này đã cùng vợ đào ao thả cá, dạy con chăn vịt đẻ, vịt đàn… Suốt gần 50 năm qua, đôi vai của bà còn gánh cả cơ nghiệp gia đình, gánh cả cuộc đời ông, tận tụy nuôi mẹ chồng đến ngày cụ về với tiên tổ. Vì thế ông luôn bảo bà là người lực sĩ trong lòng ông, bởi đôi vai của bà có sức chịu lực thần kỳ.
 
Vợ chồng ông bà giờ đây có 4 con, 9 đứa cháu kháu khỉnh. Dẫu vậy, niềm vui vẫn chưa được trọn vẹn khi 8 năm trước, trận ốm “thập tử nhất sinh” đã khiến bà Vân bị tai biến nặng. Vậy là sau gần 50 năm phục vụ chồng, giờ đây bà phải nằm một chỗ bên cạnh giường ông. 
 
Ông Sơn tâm sự: “Bà ấy phục vụ tôi 47 năm trời, giờ tôi phải cố gắng phục vụ bà ấy thêm ít nhất 40 năm nữa. Lẽ nào vay mà không có trả. Như vậy mới đủ xứng với ân tình mà vợ đã dành cho tôi”. Người ta thường nói “con chăm cha không bằng bà chăm ông”. Đúng thật, mặc dù chỉ có thể nằm một chỗ trên giường nhưng mọi chuyện to nhỏ, bà đều thủ thỉ cùng ông chứ chẳng kể cho con cái. 
 
Cặp vợ chồng già vẫn tình cảm, quấn quýt như thời trẻ. Chiếc giường nhỏ ngăn đôi, bà một nửa ông một nửa. Nhiều lúc bà mệt, ông đọc thơ cho bà nghe. Dù được ví đùa là “cặp đôi toàn hỏng”, nhưng họ vẫn tựa vào nhau để sống thật vẹn tròn, hạnh phúc.
 
Mai Chi
Bạn đang đọc bài viết Nửa thế kỷ cõng chồng thương binh tại chuyên mục Hôn nhân - Gia đình của Báo phụ nữ thủ đô. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng liên hệ SĐT: 0243.9421865 hoặc gửi về hòm thư baophunuthudo@gmail.com