Nỗi ân hận muộn màng

Chia sẻ

Vừa xuống sân bay, tôi bật điện thoại lên thì máy báo hơn 10 cuộc gọi nhỡ của bố. Tôi gọi về, giọng bố gấp gáp: “Sao con giờ mới nghe điện. Bà yếu lắm rồi, con về ngay kẻo không kịp”.

Tôi sấp ngửa vội đi từ sân bay về quê. Vừa ngồi trên ô tô, vừa khóc...

Tôi đã xa bà hơn 1 năm. Bà tôi lúc đó vẫn còn khỏe lắm. Hai hàm răng đen nhưng nhức chưa rụng một chiếc nào. Mắt bà cũng tinh, vẫn có thể đọc được mấy con chữ to mà không cần đeo kính. Hàng ngày, khi con cháu đi làm, bà ở nhà lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Vì thế, tôi luôn nghĩ, bà còn sống rất lâu nữa. Chính bà cũng hứa, sẽ sống để đợi tới ngày tôi cưới chồng, sinh cho bà thằng chắt ngoại. Mà không chỉ là sống bình thường, bà phải giữ cho đầu óc minh mẫn, tinh thần tỉnh táo để còn phát biểu, giao nhiệm vụ với nhà trai phải thương yêu, che chở cho tôi. Bà nói vậy thực ra là để nhắc khéo tôi đã đến tuổi phải lập gia đình.

Tôi có một nhóm bạn cũng ưa chủ nghĩa hưởng thụ. Chúng tôi rất sợ lấy chồng, con cái bìu ríu thì sẽ bị mất tự do. Cứ đôi tháng, gom góp được chút tiền là chúng tôi lại rủ nhau đi du lịch. Lúc đi gần, lúc đi xa.

Bà gọi tôi là đứa cháu “bất kham”. Sợ tôi quên nhà, quên quê, bà suốt ngày gọi điện giục tôi về. Nhưng tôi thì chỉ ậm ừ, hứa hươu hứa vượn vậy thôi, chứ tôi còn bao nhiêu là kế hoạch, dự tính. Bao nhiêu là vùng đất, những con người mới đang đợi tôi khám phá.

Tết năm đó, tôi là người duy nhất không có mặt ở nhà. Tranh thủ được nghỉ dài ngày, tôi và các bạn chọn đi du lịch Singapore. Bà tất nhiên không đồng ý, nói dỗi cả năm tôi đã đi xa. Giờ có mỗi cái Tết truyền thống để bà cháu có nhau mà tôi cũng không về. Tôi biết, bà nói vậy thôi chứ tính bà không giận con cháu lâu được. Hơn thế, bà cũng rất thương tôi. Bà luôn khen tôi là đứa cháu có chí, học hành giỏi giang nhất trong số các cháu của bà. Lại là phận gái mà sớm phải phiêu bạt lên thành phố, chẳng được gần người thân chăm sóc.

Lúc đó, tôi đã hứa với bà ra Tết sẽ về thăm bà. Nhưng rồi, sau chuyến đi, các bạn tôi lại “săn” được vé rẻ đi châu Âu. Dù mấy tháng sau mới lên đường nhưng đồng nghĩa với việc, chúng tôi sẽ phải bắt tay vào làm việc để tiết kiệm tiền cho chuyến đi.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Và tôi lại tìm được lý do để không về quê. Hơn thế tôi nghĩ, thời buổi hiện đại, phương tiện liên lạc đều thuận tiện. Bà vẫn gọi điện cho tôi thường xuyên thì có khác gì tôi đang ở nhà cùng bà. Để bà không giận, tôi gọi về, vẽ ra kịch bản là tôi đang xin vào làm tại một cơ quan Nhà nước nên cần tập trung ôn tập, nếu không sẽ bị trượt. Bà vốn thích con cháu làm cơ quan Nhà nước nên ủng hộ ngay, bảo cứ ôn thi đi, khi nào lo sự nghiệp xong thì về cũng được.

Tôi không nghĩ, lại có ngày bà rời xa tôi thế này. Đêm ấy nghe kể bà bị cảm, rồi chỉ sau mấy tiếng bà lịm đi. Khi ấy, tôi đang trên máy bay về Việt Nam sau chuyến du lịch châu Âu. Vì thế mà bố không thể gọi cho tôi được.

Gần 6 tiếng sau, tôi mới về đến nhà. Lúc đó, bà đã hôn mê, không kịp đợi tôi nữa. Tôi vội nắm lấy đôi tay bà đang lạnh dần khóc không thành tiếng. Bà vẫn nghĩ tôi đang bận lo công việc, đâu biết thực ra tôi vừa đi chơi. Mà tôi cũng chẳng nghĩ đến việc mua quà cho bà. Trong chiếc va li để ngoài kia, chỉ toàn là váy vóc, son phấn.
Tôi đã bỏ lỡ cơ hội ở bên những người thân yêu của mình chỉ vì cho rằng, họ sẽ mãi ở đó, đợi tôi trở về. Nhưng, sự thực thì không như vậy.

Chắn chắn, nỗi ân hận về sự thờ ơ của mình với bà và gia đình, sẽ mãi ghim vào trong lòng tôi.

THÁI THỊ THU

Tin cùng chuyên mục

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

(PNTĐ) - Phí Thanh Thảo là một trong những gương mặt vận động viên bắn súng trẻ nổi bật nhất Việt Nam hiện nay. Sinh năm 2004, cô được giới chuyên môn và người hâm mộ thể thao Việt Nam chú ý không chỉ bởi thành tích thi đấu xuất sắc mà còn bởi ngoại hình rạng rỡ, phong thái tự tin mỗi khi xuất hiện trên đường bắn cũng như ngoài đời thường.
Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

(PNTĐ) - Cô giáo Nguyễn Xuân Lan, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Marie Curie (cơ sở Mỹ Đình, Hà Nội) với hơn 30 năm miệt mài với phấn trắng và bảng đen, không chỉ là người lái đò vững tay mà còn là người “bà” hiền hậu, luôn ở bên từng bước phát triển của học sinh, trở thành hình ảnh tiêu biểu của tình yêu nghề, yêu trẻ trong lòng phụ huynh và học sinh.
Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

(PNTĐ) - Hà Nội từng được gọi bằng một cái tên: Kẻ chợ. Cách gọi mộc mạc nhưng hàm chứa nhiều tầng ý nghĩa về một đô thị buôn bán, giao thương, nơi con người gặp gỡ và tạo nên nhịp sống sôi động. Trải qua nhiều thế kỷ, cùng với sự phát triển của kinh thành Thăng Long - Hà Nội, văn hóa Kẻ chợ không mất đi mà tiếp tục biến đổi, thích nghi, để rồi vẫn hiện hữu rõ nét trong những không gian quen thuộc, tiêu biểu là chợ Đồng Xuân.
“Số hóa” hoạt động Hội

“Số hóa” hoạt động Hội

(PNTĐ) - Thời gian qua, các cấp Hội LHPN Hà Nội đã đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin (CNTT) trong hoạt động Hội. Thực tế cho thấy, công tác số hóa hoạt động Hội, đồng bộ từ nâng cao nhận thức, trình độ; đổi mới tuyên truyền; đa dạng hoạt động... mang lại hiệu quả rõ rệt, giúp phong trào thi đua của Hội Phụ nữ ngày càng lan tỏa, có sức hút.
Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

(PNTĐ) - Đêm Giao thừa Tết Bính Ngọ 2026 sẽ vắng bóng chương trình “Gặp nhau cuối năm - Táo quân”. Việc tạm dừng một chương trình được nhiều thế hệ khán giả yêu mến gợi ra một câu hỏi lớn hơn: Giữa những chuyển động mạnh mẽ của đời sống hôm nay, khán giả đang thực sự chờ đợi điều gì ở các chương trình hài Tết dịp năm mới?