Lòng mẹ

Chia sẻ

PNTĐ-Rồi tôi cũng sẽ làm mẹ, dù là mẹ đơn thân nhưng sẽ là một bà mẹ mạnh mẽ và bao dung, yêu con theo cách riêng của mình như mẹ đã từng yêu tôi.

 
Tôi ê chề đi thuê nhà trọ, sau những cay đắng, chua chát khi ly hôn với chồng.
 
Đêm nằm trong căn phòng trọ bé tin hin chỉ kê đủ cái giường, nước mắt tôi cứ thế trào ra. Tôi cảm thấy có lỗi với mẹ, giận bản thân mình vì đã không nghe lời mẹ khi kết hôn với anh ta. Tôi cứ nghĩ hôn nhân chỉ cần có tình yêu là đủ và một khi ai đó đã yêu nhau thì sẽ không có bất cứ điều gì thay đổi được họ cả. Nhưng tôi đã nhầm. Người đàn ông mà tôi từng nghĩ sẽ đi với tôi đến cùng trời cuối đất lại có thể dan díu với một người con gái khác khi tôi vẫn đang bên cạnh anh ta, chỉ vì tôi không đáp ứng những thứ mà anh ta mong muốn có được.
 
Còn nhớ, khi tôi quyết định làm đám cưới với anh ta, mẹ đã khuyên: Con ạ, mẹ cảm thấy cuộc hôn nhân này không an toàn với con, con dừng lại được không?
 
Lòng mẹ - ảnh 1
Tôi kết hôn theo ý mình bất chấp lời khuyên của mẹ. Ảnh minh họa 

 
Tôi làm căng với mẹ: Con lại có cảm giác ngược lại với mẹ. Con lấy chồng cho con nên phải nghe theo cảm giác của mình chứ.
 
Mẹ bất lực trước sự ương bướng của tôi. Và dù không thuận lòng nhưng mẹ vẫn đứng ra tổ chức cho tôi một đám cưới mà nhiều cô gái khác ao ước. Ngày bước lên xe hoa, tôi ôm mẹ nhưng mắt ngước lên trời, tự nhủ: Rồi mẹ sẽ thấy, con sống rất hạnh phúc.
 
Nhưng rồi, hai năm sau ngày cưới tôi lại cay đắng ký vào tờ đơn ly hôn. Người đàn ông đó cần tôi như một cây cảnh trong nhà và cần tiền của mẹ tôi để kinh doanh. Cả hai thứ đó tôi đều không muốn đáp ứng cho anh ta. Thế là anh ta quay lưng lại với tôi. Tôi bàng hoàng nhận ra những toan tính bọc lót đằng sau lớp vỏ hào nhoáng của tình yêu và tôi quyết định buông tay.
Trong khoảng thời gian ấy, tôi ít về nhà mẹ. Mỗi lần về lại cười nói vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Có lẽ mẹ cũng tin là tôi hạnh phúc thật.
 
Đêm xảy ra chuyện, tôi xách va ly bỏ về nhà mẹ. Đứng trước cửa nhà mẹ rất lâu nhưng tôi không đủ can đảm để vào. Tôi không muốn mẹ nhìn thấy đứa con gái đầy kiêu hãnh của mẹ giờ thất bại thảm hại như này. Rồi, tôi bấm điện thoại gọi cho đứa bạn thân đến đón về nhà nó tá túc qua đêm.
 
Tôi quyết định thuê nhà trọ ở và giấu mẹ chuyện tôi ly hôn, giấu luôn cái thai tôi mang trong bụng được chừng nào hay chừng đó. Mẹ chắc bận công việc ở công ty và chuẩn bị cưới cho anh trai tôi nên cũng không để ý. Vài lần mẹ gọi điện bảo cuối tuần mẹ qua chơi nhưng tôi chối không có nhà. Thi thoảng, mẹ nhắn tin: Có khó khăn gì thì cho mẹ biết.
 
Chủ nhà tôi trọ là một người tốt bụng. Bà cho tôi đóng tiền theo tháng thay vì theo quý như những người thuê cùng dãy. Quạt điện phòng tôi hỏng, bà mang quạt mới sang cho mượn. Hôm nào nhà có đồ tươi ngon, bà lại chờ tôi đi làm về bê cái đĩa con con có ít thức ăn sang cho gọi là bồi dưỡng cho em bé. 
 
Mang thai đến tháng thứ  năm, một buổi sáng chuẩn bị đi làm thì tôi bị ngất xỉu. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trong bệnh viện và mẹ đang ngồi bên cạnh.
 
- Mẹ…
 
Mẹ nắm lấy tay tôi:
 
- Con tỉnh lại là mừng rồi, có gì về nhà hãy nói.
 
Khi tôi về nhà, điều khiến tôi ngạc nhiên là đồ đạc của tôi ở phòng trọ đã được mang về nhà mẹ trước đó. Mẹ thấy tôi ngơ ngác, liền bảo:
 
- Lẽ ra chúng đã ở đây ba tháng trước nhưng vì mẹ nghĩ con chưa sẵn sàng để trở về nhà nên mẹ chờ.
 
Tôi ôm chầm lấy mẹ. Hóa ra những gì xảy ra với tôi mẹ đều biết hết. Nhưng mẹ không muốn dùng uy quyền hay sự mềm yếu của mình để níu gọi con gái mẹ về. Mẹ để cho tôi tự mình vượt qua nỗi đau, mẹ tôn trọng sự kiêu hãnh vốn có của tôi kể cả khi vì nó mà trái tim mẹ đau đớn.
 
- Mẹ ơi, con đã sai rồi.
 
Mẹ vuốt tóc tôi rồi đặt tay lên bụng của tôi bảo:
 
- Thật lòng mẹ mong muốn ngày hôm nay con trở về sẽ nói với mẹ rằng cảm giác của mẹ đã sai.
 
Nhưng bây giờ mọi chuyện thế này cũng không sao cả, biết sai thì mình sẽ tìm cách sửa sai, con đã mất đi một số thứ nhưng bù lại con đã có được thứ quý giá này.
 
Tôi áp tay mẹ vào má mình khóc trong hạnh phúc. Rồi, tôi cũng sẽ làm mẹ, dù là mẹ đơn thân nhưng sẽ là một bà mẹ mạnh mẽ và bao dung, yêu con theo cách riêng của mình như mẹ đã từng yêu tôi.
 
 
Thu Hoàn

Tin cùng chuyên mục

Điều người đàn ông cần

Điều người đàn ông cần

(PNTĐ) - Đã 10 giờ tối, mặc cho Oanh nhắn tin, gọi điện biết bao lần, Hùng vẫn không hồi âm. Sinh nhật Oanh 24 tuổi và cô muốn được Hùng đưa đi chơi  đâu đó. Vậy mà, Hùng vẫn sẵn sàng bỏ rơi cô một cách thê thảm như vậy…
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.
Nuôi con trong thời AI

Nuôi con trong thời AI

(PNTĐ) - Đào Ngọc Minh Nguyên, tên gọi ở nhà là Bulma là một cô bé hướng nội, từng chậm nói, không học trường quốc tế, không du học từ nhỏ. Con chỉ lớn lên trong môi trường học tập tại nhà với sự đồng hành trực tiếp của mẹ - chị Lê Kim Ngân và đã đạt được nhiều thành tích đáng nể trong học tập.
“Khuyến sinh” để nâng cao chất lượng dân số

“Khuyến sinh” để nâng cao chất lượng dân số

(PNTĐ) - Là tổ chức chính trị - xã hội có chức năng đại diện, chăm lo cho các tầng lớp phụ nữ, các cấp Hội LHPN Việt Nam đã chủ động triển khai nhiều chủ trương và hoạt động thiết thực hỗ trợ phụ nữ an tâm sinh con, lồng ghép chặt chẽ với thực hiện Cuộc vận động “Xây dựng gia đình 5 không, 3 sạch”; đồng thời thúc đẩy bình đẳng giới, xây dựng gia đình no ấm, tiến bộ, hạnh phúc, văn minh theo tinh thần Chỉ thị 06-CT/TƯ của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác xây dựng gia đình trong tình hình mới.